01
Trước khi xác định được hai người kia định làm gì, hành động nóng vội chỉ khiến "rắn động cỏ".
Tôi lôi điện thoại ra, chụp lại hình dáng của họ.
Vừa gọi điện, tôi vừa vội vã bắt một chiếc taxi để về nhà họ Tần.
Nhưng lạ thay, không chỉ điện thoại cố định không ai nghe, mà cả quản gia lẫn bảo mẫu cũng không bắt máy.
Lông mày tôi cau lại, trong lòng dấy lên một cơn giận không tên.
Trong đầu tôi hiện lên khuôn mặt bầu bĩnh, đáng yêu của Tần Chí.
Nhớ đến dáng vẻ con bé lúc nào cũng quấn lấy tôi, lăn qua lăn lại bên cạnh.
Nhớ đến tiếng khóc nhè ầm ĩ của nó, và cả sự tự nhiên khi làm nũng với tôi.
Tôi cố gắng lục lại ký ức về nội dung nguyên tác. Trong đó, không hề có tình tiết nào nói rằng người cậu nghiện cờ bạc của Tần Chí đến quấy rối con bé.
Có phải vì sự xuất hiện của tôi đã làm thay đổi mạch truyện không?
Tất cả là tại tôi.
Tại tôi chỉ chú tâm vào Tần Chân, mà bỏ lơ Tần Chí.
Lúc này đang là giờ cao điểm, xe cứ kẹt liên tục trên đường.
Tôi bực bội xuống xe, chọn con đường tắt để đi bộ về nhà.
Bước chân tôi ngày càng gấp gáp, cho đến khi bắt đầu chạy.
Tôi tự trấn an mình:Không sao đâu, mọi chuyện sẽ ổn cả.
Có khi... mất đi một đứa trẻ lại khiến mọi thứ dễ dàng hơn.
Nếu Tần Chí xảy ra chuyện, tôi sẽ không còn phải đau đầu lựa chọn giữa hai đứa nữa.
Dù sao thì Tần Chân mới là nhân vật chính.
Đây có lẽ là điều tốt... một điều không bao giờ thất bại.
Mặc dù trong đầu nghĩ như vậy, nhưng đôi chân tôi lại chạy ngày càng nhanh, nhanh hơn nữa.
Cuối cùng, trong đầu tôi chỉ còn một suy nghĩ duy nhất:
Tôi không thể thay đổi diễn biến câu chuyện, nhưng tôi nhất định phải bảo vệ Tần Chí an toàn.
Khi tôi chạy đến cổng nhà họ Tần, chiếc xe thường đưa đón Tần Chí và Tần Chân đang đậu ngay đó.
Nhưng cả căn nhà rộng lớn lại không một bóng người.
Cảm giác như có một vết cắt lớn trên cơ thể tôi, máu trong người tuôn trào không ngừng.
Cơ thể tôi lập tức lạnh toát, từng giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống đất.
Tôi run rẩy cầm điện thoại, gọi cho Tần Từ Đồ.
Cuộc gọi được kết nối, giọng nói trầm ổn của anh vang lên:
"Alo, Chu Chu, có chuyện gì vậy?"
"Tần Từ Đồ, làm sao đây, tôi không tìm thấy..."
"Mẹ ơi, mẹ về rồi!"
02
Tần Chí nghe thấy tiếng động, vội chạy từ trên lầu xuống.
Khi nhận ra con bé vẫn an toàn, tôi lao đến, tức giận chất vấn:
"Tần Chí, con rõ ràng ở nhà, tại sao không nghe điện thoại?"
Từ khi xuyên đến đây, tôi chưa bao giờ nổi giận với bọn trẻ như vậy.
Tần Chí đứng ngây người tại chỗ, hoang mang không biết phải làm gì.
"Con có biết mẹ đã lo lắng đến mức nào không? Con muốn hù chết mẹ sao!"
Quản gia và bảo mẫu nghe thấy tiếng của tôi cũng từ trên lầu đi xuống, vẻ mặt bối rối.
Quản gia thấy tình hình như vậy, định lên tiếng giải thích:
"Thưa bà, chuyện là..."
"Và còn ông nữa! Tại sao ông không nghe điện thoại của tôi?
"Còn các người, nếu không muốn làm việc thì có thể đi bất cứ lúc nào!"
Tôi ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn chằm chằm từng người một.
Tôi giống như một quả bom chực chờ phát nổ, sẵn sàng công kích tất cả mọi người.
"Hu hu hu—" Tần Chí bật khóc nức nở.
"Con khóc cái gì mà khóc!"
Tiếng khóc của Tần Chí như châm ngòi cho quả bom trong tôi.
Tôi giơ tay lên, bàn tay giận dữ lao về phía con bé.
Nhưng khi bàn tay chuẩn bị chạm vào, tôi đột ngột xoay cổ tay, ôm chặt lấy Tần Chí vào lòng.
"Xin lỗi con."
Nước mắt tôi không ngừng rơi, tôi siết chặt con bé trong vòng tay, không dám buông lỏng. Miệng không ngừng lặp đi lặp lại lời xin lỗi.
Hồi tiểu học, có lần tan học tôi mải chơi với bạn bè mà quên báo với mẹ.
Khi mẹ tìm thấy tôi, khuôn mặt bà tối sầm lại, còn tối hơn cả ánh chiều tà.
Bà không quan tâm trước mặt bạn bè tôi, trách mắng tôi không chút nể nang, và về nhà thì dùng móc áo đánh tôi thật đau.
Đó là lần bị đòn đau nhất mà tôi từng nhớ được.
Tôi đã giận mẹ nhiều ngày liền, ghét bà vì không phân biệt đúng sai mà đánh tôi.
Lúc đó, tôi đã nghĩ rằng lớn lên, tôi nhất định không bao giờ trở thành một người lớn tồi tệ như thế.
Nhưng đến khi đứng ở vị trí này, tôi mới hiểu, chính vì tôi đã đặt quá nhiều tình cảm vào con, nên tôi mới dễ dàng mất kiểm soát vì con.
Những cảm giác khó chịu ngày đó là có thật, và đến tận hơn hai mươi tuổi, tôi vẫn nhớ rõ như in.