05
Ngày hôm sau, khi trở lại văn phòng.
"Chu Chu, đến sớm thế, chắc chưa ăn sáng phải không?"
Hứa Hướng Nam vừa nói vừa đặt bữa sáng lên bàn làm việc của tôi.
Là món mì Ý mà tôi từng nhắc đến trong buổi phỏng vấn.
"Nhà hàng này mở cửa sớm vậy sao?"
"À, đúng rồi, họ bắt đầu phục vụ từ 7 giờ sáng. Cậu ăn đi, còn nóng đấy."
Nghe qua thì lời của Hứa Hướng Nam chẳng có gì đáng ngờ, nhưng nghĩ kỹ lại, vẫn cảm thấy có chút kỳ lạ.
Có nhà hàng Ý nào mở cửa từ 7 giờ sáng không chứ?
Phải chăng cô ấy muốn tạo mối quan hệ thân thiết để tiện lấy thông tin từ tôi về Tần Từ Đồ?
Dù không rõ ý định thực sự của cô ấy, tôi vẫn vui vẻ nhận lấy bữa sáng.
Không ăn thì phí, để xem món mì Ý số một thành phố có gì đặc biệt.
"Vậy cảm ơn Hứa luật sư nhé."
Buổi sáng đầu tiên đi làm không quá bận rộn, tôi chủ yếu hỗ trợ các luật sư trong nhóm. Nhiệm vụ chưa nhiều, nên tôi vẫn khá rảnh rỗi.
Đúng lúc đó, Tần Từ Đồ gửi đến tôi thông tin về người cậu của Tần Chí.
Hắn ta tên Vương Triển Hạo, 35 tuổi, không nghề nghiệp, nghiện cờ bạc.
Vợ của hắn là Trần Tường Liên, làm việc lặt vặt để gánh vác chi tiêu cho cả hai.
Sau khi biết chị gái và anh rể bị tạm giam và khởi tố, Vương Triển Hạo bắt đầu dò hỏi về tung tích của Tần Chí.
Hắn biết nhà họ Tần vừa giàu vừa có thế lực, nên muốn lợi dụng để moi tiền.
Trước đó, hắn đã định đến công ty của Tần Từ Đồ gây sự, nhưng còn chưa kịp vào cửa đã bị bảo vệ đuổi ra.
Không dám trực tiếp đến nhà, nhưng vẫn muốn kiếm chác, hắn cùng vợ đến đứng rình rập trước cổng trường của Tần Chí.
Rõ ràng có tay chân lành lặn, nhưng lại để vợ vất vả nuôi mình, giờ còn nhòm ngó đến cả cháu gái ruột.
Đúng là một kẻ cặn bã.
"Ơ, người này nhìn quen quen."
Phương Ân Ân vừa mang một xấp tài liệu đến cho tôi, vừa liếc nhìn màn hình máy tính của tôi, nơi đang hiện bức ảnh của Vương Triển Hạo.
Hôm nay anh chàng mặc một chiếc áo sơ mi đen, nhưng phần cổ áo lại được là phẳng phiu, còn khéo léo đính thêm một viền hoa.
Ngay cả phong thái nghiêm túc, trầm mặc của nghề luật cũng không thể che đi vẻ hào nhoáng kiểu công tử bột của anh chàng này.
"Anh quen người này à?"
Vương Triển Hạo làm sao lại có liên quan đến một luật sư trong văn phòng của chúng tôi?
"Nhìn có chút quen, nếu được thì cho tôi xem thêm vài bức ảnh của hắn được không?"
Tôi xoay màn hình máy tính về phía anh ta.
Phương Ân Ân suy nghĩ một lát, rồi cẩn thận nói:
"Tôi nhớ người này tháng trước có đến đây xin trợ giúp pháp lý.
"Hắn nói chị gái và anh rể của mình bị bắt giam, để lại một đứa cháu gái.
"Nhưng cháu gái lại bị người khác cướp mất, hắn hỏi tôi liệu có thể kiện và đòi bồi thường được không, nếu kiện thì có thể đòi bao nhiêu tiền."
"Anh đã trả lời thế nào?"
Thật trùng hợp, hóa ra Vương Triển Hạo từng đến đây hỏi về chuyện này.
Xem ra hắn đã quyết tâm sử dụng Tần Chí để đào một khoản tiền lớn từ nhà họ Tần.
"Người này trên người nồng nặc mùi rượu, rõ ràng không có dáng vẻ gì là muốn chăm sóc trẻ con cả. Vì vậy, tôi hỏi hắn kỹ hơn về các chi tiết của sự việc."
"Rồi sao nữa?"
"Tôi thấy hắn có điều bất thường, nên bảo rằng nếu lấy việc trục lợi bất chính làm mục tiêu để ép buộc, thì rất có khả năng sẽ cấu thành tội cưỡng đoạt tài sản.
"Nếu thực sự muốn nuôi cháu, không chỉ cần là thân thích gần gũi, mà còn phải chứng minh được năng lực giám hộ.
"Vừa hỏi đến chi tiết, hắn đã bắt đầu lảng tránh, rồi nhanh chóng rời đi."
Nghe xong những lời của Phương Ân Ân, tôi cúi đầu nhìn tập tài liệu Tần Từ Đồ gửi cho, trầm ngâm suy nghĩ.
Theo thông tin, Vương Triển Hạo đã vay nặng lãi để đánh bạc, nợ nần chồng chất lên đến hơn mười mấy vạn, và hiện đang trốn chui lủi để tránh các chủ nợ.
Không trả được nợ, hắn đã chuyển mục tiêu sang Tần Chí, người cháu ruột của mình.
Vì là cậu ruột, sau khi cha mẹ ruột của Tần Chí bị bắt, hắn hoàn toàn có thể xin làm người giám hộ hợp pháp.
Việc hắn thường xuyên xuất hiện trước cổng trường, khả năng lớn là để cố tình gặp tôi hoặc Tần Từ Đồ, lấy cớ đòi quyền giám hộ Tần Chí để gây áp lực đòi tiền.
Nếu chỉ là vì tiền, thì dễ xử lý thôi.
Nhưng cờ bạc là cái hố không đáy, nếu lần này cho tiền, sau này hắn sẽ tiếp tục quay lại khi đánh bạc thua sạch.
Chẳng lẽ lại nuôi hắn cả đời?
Vậy nên, việc cần làm là tìm cách giải quyết triệt để vấn đề này.
06
Tôi nhanh chóng hoàn thành công việc trong ngày, tranh thủ tan làm đúng giờ để đến cổng trường.
Đúng như dự đoán, cặp vợ chồng kia vẫn đứng đó.
Tôi ung dung đi qua trước mặt họ, giả vờ nói chuyện điện thoại, cố ý nhắc đến tên của Tần Chí và Tần Từ Đồ.
Chỉ cần hỏi thăm sơ qua, họ sẽ biết nguyên chủ rất yêu thương Tần Chí, và họ cũng sẽ nhận ra tôi không khó tính như Tần Từ Đồ.
Nếu mục tiêu của họ là muốn moi tiền từ nhà họ Tần, thì việc tôi chủ động tiết lộ danh tính là nước đi đúng đắn.
Có lẽ họ sẽ chuyển sang tìm tôi.
Nhưng kỳ lạ là ánh mắt của họ chỉ dừng trên người tôi trong một thoáng rồi nhanh chóng rời đi.
Lúc này, tiếng chuông tan học vang lên, bọn trẻ như dòng nước lũ ùa ra khỏi cổng trường.
Tôi bị đám nhóc con chen lấn đẩy sang một bên, ngoảnh đầu lại thì phát hiện Vương Triển Hạo cùng vợ đã biến mất.
Tại sao họ không đến tìm tôi, mà lại đứng chờ ở cổng trường trên đường tôi tan làm đi qua?
"Thưa bà, sao bà lại ở đây?"
Người tài xế gọi tôi từ xa: "Bà có muốn cùng về không?"
Tôi bước lên xe, Tần Chân và Tần Chí đã ngoan ngoãn ngồi sẵn ở đó.
"Mẹ đến đây tìm bọn con à?" Tần Chân chủ động hỏi.
"Mẹ đang làm việc gần đây, hôm nay tan làm sớm nên ghé qua trường xem các con thế nào."
Nghe tôi nói đi làm, khuôn mặt nhỏ nhắn của Tần Chí tái nhợt, con bé giật mình ngồi thẳng người dậy.
"Mẹ, mẹ đi làm rồi sao? Có phải nhà mình hết tiền rồi không?"
"Đương nhiên là không! Con nít không được nghĩ linh tinh!"