Dắt Thiên Thiên – con trai n//ăm t//uổi của tôi – đến trung tâm thương mại, tôi không ngờ lại vô tình bắt gặp chồng. Người đàn ông ấy, lẽ ra đang công tác xa, giờ lại xuất hiện ở đây, trên tay còn bế một bé gái chừng b//a t//uổi.
Tôi vừa định kéo con lại gần chào hỏi, thì nghe thấy bé gái cất giọng trong trẻo gọi: “Ba ơi!”
Cả người tôi cứng đờ. Bàn tay vô thức siết chặt tay Thiên Thiên, cây kem dâu tan dần trên thìa nhựa, từng giọt sữa rơi xuống, thấm vào các kẽ gạch lạnh buốt dưới chân.
Thiên Thiên đột nhiên reo lên vui sướng: “Mẹ ơi! Ba ở bên kia kìa!”
Tôi hoảng hốt đưa tay bịt miệng con lại. Lòng bàn tay nhanh chóng ướt sũng vì nước dãi của thằng bé.
Tấm kính hành lang phản chiếu bóng dáng vặn vẹo của tôi, túi đồ trên tay kéo nặng một bên sườn, đau nhói từng đợt.
Người đàn ông trong bộ vest xanh đậm đang ngồi xổm xuống, kiên nhẫn chỉnh lại chiếc kẹp tóc cho bé gái. Dưới ánh đèn, chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út của anh lóe lên ánh bạc lạnh lẽo.
Bé gái ngước khuôn mặt bụ bẫm lên, đôi mi dài run run: “Ba ơi, lần sau lại cho con cưỡi ngựa gỗ nữa nha?”
“Ừ.” Giọng anh dịu dàng đến ngỡ ngàng, ngọt như rót mật mà cũng như dao sắc cứa vào tim tôi từng nhát.
Ký ức cũ trào lên như sóng vỡ — năm ngoái, Thiên Thiên sốt cao cả đêm, tôi bế con ngồi suốt trên ghế sofa, gọi điện cho anh. Nhưng anh chỉ lạnh lùng nói: “Dự án đang vào giai đoạn quyết định, anh không thể về.”
Vậy mà bây giờ, anh lại mỉm cười dịu dàng, mặc cho bé gái kéo cà vạt đùa nghịch.
Thiên Thiên vùng vẫy trong vòng tay tôi, hơi thở thơm mùi sữa phả nhẹ lên cổ tay: “Mẹ ơi, sao mẹ lại khóc vậy?”
Tôi ngẩn người, mới phát hiện mặt mình đã ướt đẫm nước mắt.
Điện thoại trong túi khẽ rung. Tôi lấy ra, màn hình hiện lên một tin nhắn quen thuộc: “Dự án thuận lợi, tuần sau anh về.”
Ngay phía trên là dòng định vị: Trung tâm thương mại XX.
Tôi nhìn anh, từ khoảng cách chỉ hai mươi mét. Ánh mắt anh cúi xuống đứa bé kia, dịu dàng và sáng lấp lánh—giống hệt ánh mắt của ngày cưới, khi anh nắm tay tôi và nói: “Cả đời này, anh tuyệt đối sẽ không phụ em.”
Tôi vừa siết chặt tay Thiên Thiên, định bước lên phía trước thì trong khoé mắt, một dáng người mặc đỏ lướt qua.
Một người phụ nữ bước đến trên đôi giày cao gót nhọn, áo măng-tô màu be ôm sát dáng, chiếc nhẫn kim cương to sáng lấp lánh trên ngón áp út khiến mắt tôi chợt nhói.
Cô ta thản nhiên khoác tay chồng tôi, móng tay còn dính chút sơn hồng nhạt chưa tẩy hết, giọng nũng nịu: “Chồng ơi, xe đậu ở tầng B2, con buồn ngủ quá rồi.”
Anh đứng thẳng dậy. Hương nước hoa tuyết tùng quen thuộc phảng phất theo mỗi bước chân anh, nhưng lần này lại trộn lẫn thứ hương ngọt ngào xa lạ.
Bé gái đưa tay lên đòi bế. Anh không chút do dự, một tay ôm lấy đứa trẻ, tay kia ôm trọn eo người phụ nữ, cưng chiều hỏi: “Em chắc mệt rồi? Tối nay anh dẫn đi ăn chỗ Nhật mới mở nhé?”
Người phụ nữ cười khúc khích, vỗ nhẹ lên ngực anh, động tác vô cùng thân mật. Mắt tôi nhức buốt như bị gai cào.
Đúng lúc đó, Thiên Thiên vùng khỏi tay tôi, chạy về phía họ: “Ba!”
Ba người lớn đồng loạt quay đầu.
Sắc mặt anh lập tức tái nhợt, không còn giọt m//áu.
Bé gái tò mò nhìn Thiên Thiên, nghiêng đầu hỏi: “Ba ơi, bạn này là ai thế?”
Ánh mắt người phụ nữ liếc nhanh qua cổ tôi, dừng lại nơi chuỗi ngọc trai sáng ánh — chính là quà kỷ niệm cưới năm ngoái mà anh từng trao tận tay. Khóe môi cô ta khẽ nhếch, lộ ra một nụ cười đầy hàm ý mỉa mai.
Không gian như đóng băng trong khoảnh khắc. Anh mấp máy môi, yết hầu khẽ động, nhưng lại không phát ra tiếng nào.
Trong lồng ngực tôi, có tiếng "rắc" nhẹ như ai đó bóp nát thứ gì. Tựa như mặt băng mỏng giữa mùa đông bị nứt vỡ từng vệt rõ ràng, lạnh đến rợn người.
Thiên Thiên ngước gương mặt đỏ ửng nhìn người phụ nữ, chỉ tay nói to: “Dây chuyền của mẹ giống hệt cái cô đang đeo!”
Chiếc mặt dây chuyền ngọc bích đung đưa giữa xương quai xanh của cô ta, kiểu dáng không lẫn vào đâu được — chính là mẫu “độc quyền” mà năm ngoái anh từng thủ thỉ rằng chỉ làm một chiếc duy nhất cho tôi. Hiện giờ, nó vẫn nằm nguyên trong hộp trang sức, phủ bụi trong ngăn túi xách tôi mang theo.
Nụ cười trên môi người phụ nữ cứng lại trong thoáng chốc. Cô ta cúi xuống kéo tay bé gái: “Tr//ẻ c//on hay nói linh tinh, mình đi thôi con.”
“Khoan đã.”
Giọng tôi vang lên khàn đặc. Tôi cũng không rõ mình lấy sức từ đâu để thốt ra được câu đó.
Máy điều hòa trung tâm phát ra tiếng vo vo đều đều, đèn chùm pha lê phía trần rọi xuống ánh sáng chói chang khiến đầu tôi choáng váng.
Bàn tay anh buông thõng bên người khẽ run. Tôi bỗng nhớ lại khoảnh khắc bảy năm trước, khi tôi nằm trên bàn sinh, anh cũng từng đứng ngoài hành lang như thế — siết chặt rồi lại buông tay.
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh: “Đây là chuyến công tác mà anh nói sao?”
Yết hầu anh giật nhẹ, nhưng chưa kịp lên tiếng, người phụ nữ đã mỉm cười chen lời: “Chị gì ơi, chồng tôi dạo này bận quá, chắc quên chưa cập nhật lịch trình cho chị rồi.”
Cô ta rút hộp phấn từ trong túi ra, thong thả dặm lại lớp trang điểm. Gương phấn phản chiếu mái tóc rối bời của tôi phía sau, khiến tôi như một cái bóng hoàn toàn mờ nhòe, lạc lõng.
“Mà chuyện của người lớn ấy, tốt nhất là đừng để tr//ẻ c//on can dự vào, chị nhỉ?”