Tiếng hét non nớt ấy vang dội giữa không gian rộng, như một nhát búa giáng mạnh vào tim những người có mặt.
Tôi siết chặt bàn tay nhỏ của con trai, không ngoái đầu, bước nhanh qua đám đông đang xôn xao, rời khỏi trung tâm thương mại.
Ánh nắng buổi chiều xuyên qua mái vòm kính cao, rọi xuống thân người tôi.
Trong khoảnh khắc ấy, một hình bóng xưa cũ bất chợt lướt qua trong tâm trí — chàng trai trẻ từng luống cuống chỉnh cà vạt sai bên trước cửa cơ quan đăng ký kết hôn.
Nay đã tan vỡ theo những viên ngọc trai lăn lóc trên sàn – như những giấc mơ vỡ vụn, chẳng còn cách nào ghép lại.
Ra khỏi cửa xoay của trung tâm thương mại, gió đầu tháng Năm mang theo mùi hoa hòe dìu dịu phả vào mặt mát rượi.
Thiên Thiên vẫn còn thút thít, hai mắt đỏ hoe, tay nhỏ vẫn níu chặt lấy vạt áo tôi không rời.
Tôi khom người xuống, kéo tay áo nhẹ nhàng lau đi hàng nước mắt còn vương trên má con: “Bảo bối à, sau này chỉ còn mẹ ở bên con thôi, được không?”
Con trai bất chợt nhào vào lòng tôi, ôm chặt lấy, nước mắt nóng hổi thấm ướt cả ngực áo.
Chiếc điện thoại trong túi rung không ngừng, liên tiếp là những cuộc gọi nhỡ và tin nhắn từ anh.
Tin nhắn cuối cùng hiện trên màn hình: “A Ninh, xin em cho anh một cơ hội. Anh sai rồi, thật sự sai rồi.”
Tôi khẽ bật cười, nụ cười lạnh như dao cứa vào lòng. Tay tôi chuyển điện thoại sang chế độ im lặng, nhét xuống đáy túi.
Những đêm mất ngủ vì chờ đợi, những lần nằm viện một mình trong sợ hãi, những buổi tối ôm con chạy giữa trời mưa để khám bệnh — chỉ một câu “anh sai rồi” là có thể xóa sạch hết sao?
Khi ngang qua tiệm bánh ngọt, Thiên Thiên ngẩng đầu, đôi mắt khẽ sáng lên: “Mẹ ơi, con muốn ăn bánh kem dâu.”
Tôi nhìn con trai, đôi mắt sưng đỏ, hàng mi vẫn còn đọng nước. Mũi cay xè, nhưng vẫn cố nở nụ cười, gật đầu.
Nhân viên sau quầy vui vẻ giới thiệu món bánh mới ra. Tôi mỉm cười gật nhẹ, nhưng ánh mắt lại bất giác dừng lại ở chiếc bánh kem đôi trong tủ kính — giống hệt kiểu bánh ngày xưa anh từng lặng lẽ đặt trước cửa nhà khi tôi tăng ca, bên cạnh là mảnh giấy ghi chú nguệch ngoạc dòng chữ “về nhà nhớ ăn”.
Tới lúc thanh toán, tiếng bước chân gấp gáp vang lên phía sau.
Tôi không cần quay lại cũng biết là ai. Ngón tay đang cầm hóa đơn khẽ run.
“A Ninh!”
Anh thở dốc chắn trước mặt tôi, tóc mái bết mồ hôi, bộ vest vốn chỉnh tề giờ đã nhăn nhúm không còn hình dáng.
“Anh biết anh sai rồi... Mình về nhà nói chuyện được không?”
Tôi ngước nhìn anh, ánh mắt lặng như mặt hồ cạn. Người đàn ông từng nửa đêm nấu cháo cho tôi, từng che ô cho tôi trong cơn mưa tầm tã, giờ phút này lại đứng trước mặt tôi như một kẻ xa lạ.
Một kẻ vụng về, không biết từ lúc nào đã đánh mất hết tư cách để ở bên tôi.
“Chúng ta đâu còn nhà nữa.” Giọng tôi dịu nhưng lạnh. “Khoảnh khắc anh phản bội, cái gọi là ‘nhà’ đã tan nát rồi.”
Anh đưa tay ra như muốn giữ lấy cổ tay tôi, nhưng tôi nghiêng người tránh đi.
Thiên Thiên bất ngờ bước lên, đứng chắn trước người tôi, giương đôi mắt đỏ hoe kiên định nhìn anh, giọng dõng dạc:
“Không được bắt nạt mẹ cháu!”
Giọng của Thiên Thiên mang theo tiếng nấc nghẹn ngào, nhưng lại đầy vững chãi và kiên quyết.
Anh đứng sững lại, như bị đóng băng giữa không gian. Môi anh mấp máy, cuối cùng chỉ có thể buông tay trong sự bất lực và tuyệt vọng.
Khi tôi bước ra khỏi tiệm bánh, phía sau vang lên tiếng anh lẩm bẩm như gió thoảng:
“A Ninh... anh thật sự yêu em…”
Tôi không quay đầu lại. Bàn tay tôi chỉ nắm chặt lấy tay con trai – thật chặt, như thể đó là toàn bộ sức mạnh của tôi lúc này.
Ánh hoàng hôn nghiêng xuống, kéo dài bóng hai mẹ con trải thành một con đường nhỏ.
Một con đường mà tôi biết, từ nay sẽ chỉ có hai người chúng tôi cùng nhau bước tiếp.
Khoảnh khắc ấy, tôi chợt hiểu ra một điều — có những tấm gương vỡ, dù ghép lại cẩn thận đến mấy, vết nứt vẫn sẽ hiện rõ dưới ánh sáng.
Nhưng tôi và Thiên Thiên, dưới ánh mặt trời rực rỡ này... sẽ học cách mọc lên một lớp giáp mới.
Một lớp giáp của người từng tổn thương – nhưng không gục ngã.
Về đến nhà, tôi khẽ khàng khép cánh cửa chống trộm lại, như tách hẳn khỏi một thế giới đã tan vỡ phía sau lưng.
Thiên Thiên ôm chặt con khủng long nhồi bông cũ kỹ, thu mình vào một góc ghế sofa, ánh mắt len lén nhìn về phía tôi.
Tôi cố chống lại sự rã rời trong người, rót sữa ra cốc rồi hâm nóng lại cho con: “Bảo bối, uống xong sữa rồi đi tắm nhé. Mai còn phải đi mẫu giáo đấy.”
Con đón lấy cốc sữa bằng hai tay, khẽ hỏi bằng giọng lí nhí: “Mẹ ơi… ba sẽ thật sự không quay về nữa sao?”
Tay tôi thoáng run, lớp bọt sữa trên mặt cốc lay động nhẹ.