Tôi liếc nhìn ô kính cửa hàng. Phản chiếu trong đó là bóng dáng một người phụ nữ – mái tóc ngắn, ánh mắt điềm tĩnh.
Một người vừa quen, vừa lạ.
Người phụ nữ từng hùng hổ tranh luận trong phòng họp quảng cáo năm xưa… cuối cùng cũng trở về.
Ngày đầu tiên đi làm lại, thang máy “ting” một tiếng mở ra. Tôi bước vào khu văn phòng, đôi giày cao gót gõ nhịp vững vàng trên nền đá bóng loáng.
Cô lễ tân mỉm cười niềm nở, đưa tay chỉ:
“Chị Ninh, bàn làm việc của chị ở bên kia, cạnh cửa sổ ạ.”
Tôi khẽ gật đầu. Mới đi được vài bước thì bất giác dừng lại trước cửa phòng trà.
Cô ta đang đứng đó — cầm cốc cà phê sứ trắng, mặc bộ suit màu be gọn gàng, thanh lịch. Chiếc nhẫn kim cương trên tay vẫn lấp lánh như lần cuối tôi nhìn thấy.
Ngay khoảnh khắc cô ta xoay người, ánh mắt chúng tôi bất ngờ chạm nhau.
Nụ cười nhàn nhạt trên môi cô ta khựng lại trong tích tắc.
“Là cô?” — hai chúng tôi đồng thời thốt lên.
Không khí lập tức chìm trong một lớp sương mỏng lạnh lẽo.
Cô ta nhanh chóng lấy lại vẻ tự tin, ngẩng đầu bước qua tôi, giày cao gót mười phân nện xuống sàn cộp cộp:
“Trùng hợp thật đấy, ha.”
Tôi siết chặt tập hồ sơ trong tay, cảm giác móng tay như sắp in dấu xuyên qua lớp giấy.
Thật mỉa mai. Cả đời này tôi chưa từng tin vào chữ “định mệnh” – nhưng khoảnh khắc ấy, tôi lại hiểu rõ thế nào là số phận trêu người.
Mình vừa gom góp đủ can đảm để bắt đầu lại, mà lại phải đối diện với kẻ từng xé nát cuộc hôn nhân của chính mình.
Tôi ngồi xuống bàn làm việc, hít sâu, mở máy tính, cố gắng kéo mình trở về hiện tại.
Khóe mắt tôi vẫn thấy cô ta bước vào phòng giám đốc. Vài phút sau, cánh cửa mở ra, giám đốc bước ra cùng nụ cười chuyên nghiệp:
“Từ hôm nay, hai bạn sẽ cùng phụ trách dự án mới.”
Cô ta đứng cách tôi vài mét, ánh mắt đầy ẩn ý, khóe môi nhếch lên thành nụ cười khiêu khích – chẳng thèm che giấu.
Giờ nghỉ trưa, điện thoại rung lên. Là tin nhắn của Tiểu Vũ:
“Nghe nói giám đốc là anh họ cô ta. Cẩn thận đó.”
Tôi nhìn màn hình, lòng trùng xuống một nhịp. Nhưng rồi lại ngẩng đầu, đôi vai thẳng lên, gõ từng chữ trả lời:
“Yên tâm. Tôi sẽ không để ai chà đạp mình thêm một lần nào nữa.”
Khi máy in nhả ra trang cuối cùng của bản kế hoạch, ánh hoàng hôn ngoài khung cửa sổ sát đất đang bừng lên rực rỡ như một bức tranh sơn dầu.
Tôi xoa cổ tay đã mỏi nhừ, sắp xếp tài liệu thật gọn rồi kẹp vào bìa hồ sơ.
Để giành được dự án quảng bá cho thương hiệu mỹ phẩm quốc tế lần này, tôi đã thức trắng ba đêm liên tiếp — mỗi đêm đều sáng đèn đến gần rạng sáng.
“Chị Ninh… đây là yêu cầu mới từ phía khách hàng…”
Tiểu Chu, thực tập sinh của bộ phận tôi, ôm laptop đến trước bàn, sắc mặt tái nhợt như thiếu ngủ.
“Họ bảo phải sửa xong trước buổi họp sáng mai. Còn chỉ đích danh… chị là người phụ trách chính.”
Tôi mở file đính kèm. Đồng tử lập tức co rút.
Ba mươi trang yêu cầu chi tiết, mới được thêm vào ngay sau khi tôi rời văn phòng chiều nay. Thời gian sửa cuối là 17:23 — lúc đó tôi đang ngồi trong phòng họp, trình bày bản demo cuối cùng với đại diện khách hàng.
Từ phía phòng trà vọng ra tiếng cười cợt mơ hồ.
Qua lớp kính mờ, tôi nhìn thấy cô ta đang dựa người vào máy pha cà phê, tay xoay xoay một bên bông tai ngọc trai – kiểu y hệt đôi tôi và anh từng mua ở Ma Cao.
“Nghe bảo chị Ninh dạo này chăm chỉ ghê ha?” – Cô ta cố ý nói lớn, giọng đầy mỉa mai.
“Nhưng mà ấy… làm gì có ai cứng đầu mãi mà không mệt? Người không biết linh hoạt thì chỉ tự làm khổ mình thôi.”
Hai giờ sáng. Toàn bộ văn phòng đã chìm vào im lặng. Chỉ còn đèn ở bàn tôi là vẫn sáng.
Điện thoại rung lên. Là tin nhắn từ cô ta:
“Chị Ninh, cố gắng thế để làm gì? Dù chị có làm bản kế hoạch xuất sắc cỡ nào, khách hàng cũng sẽ chọn phương án của tôi thôi.”
Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình, khẽ nhếch môi — không giận, chỉ lạnh.
Sau đó, tôi lồng trang biểu đồ cuối cùng vào tập tài liệu.
Ngoài cửa sổ, ánh đèn thành phố lấp lánh như dải ngân hà. Trong lồng ngực tôi, là một ngọn lửa rực sáng hơn tất cả.
Sáng hôm sau.
Tôi đặt bản kế hoạch vẫn còn âm ấm nhiệt tay lên bàn phía đại diện khách hàng.
Ngay sau đó, cô ta bước lên, trình bày bản của mình. Bìa ngoài in nổi chữ vàng sang trọng, thơm nức mùi mực mới.
Mọi thứ có vẻ đều hoàn hảo — cho đến khi giám đốc phía khách hàng lật đến trang so sánh dữ liệu.
Ông ấy cau mày.
“Dữ liệu giữa hai bản kế hoạch… tại sao lại có sự chênh lệch lớn như vậy?”
Tôi bình tĩnh chỉ vào góc chú thích bên dưới biểu đồ:
“Ở đây là do tỷ giá thay đổi. Phía chúng tôi đã cập nhật theo chính sách mới nhất từ trụ sở nước ngoài. Bản còn lại… có lẽ dùng số liệu cũ.”