Thì ra, bộ giáp mạnh mẽ nhất trên đời… vẫn luôn ở ngay bên tôi, gọi tôi là “mẹ”.
Nửa đêm, khi đang xử lý nốt vài email công việc, trời đổ mưa.
Tiếng mưa gõ lộp độp lên khung cửa kính, khiến căn phòng vốn yên tĩnh càng thêm lặng lẽ.
Màn hình điện thoại bật sáng — một tin nhắn từ số lạ:
“Xin lỗi. Hôm đó là tôi cố tình mách anh ấy.”
Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình vài giây, rồi khẽ cười.
Ngón tay trượt nhẹ — xóa.
Rồi chặn số.
Quá khứ ư?
Cứ để nó tan đi như cơn mưa đêm nay.
Ngày mai sẽ là bình minh mới.
…
Hôm ấy, lễ tổng kết dự án, tôi mặc chiếc váy vest mới đặt may, đứng trên sân khấu nhận giải.
Ánh đèn flash chớp liên tục, phản chiếu lên đôi mắt tôi ánh sáng lấp lánh — thứ ánh sáng mà tôi từng đánh mất trong quá khứ.
Khi buổi tiệc kết thúc, mọi người rủ nhau đi tăng hai, tôi từ chối, vội vã bắt taxi đến nhà hát thiếu nhi.
Tối nay, Thiên Thiên đóng vai chính trong vở kịch cổ tích.
Ở hậu trường, con đội chiếc vương miện tự làm bằng bìa cứng, đứng ưỡn ngực đầy tự hào:
“Mẹ ơi, con là hoàng tử dũng cảm!”
Tôi ngồi xổm xuống chỉnh lại vạt áo cho con thì nghe tiếng bước chân quen thuộc vọng từ cuối hành lang.
Ngẩng lên, tôi thấy anh ta đứng đó — tay ôm một bó hướng dương, vẻ mặt gầy gò, tiều tụy, dưới mắt còn hằn quầng thâm rõ nét.
“Tôi có thể xem Thiên Thiên diễn không?”
Giọng anh ta mang theo chút dè dặt, thấp thỏm không yên.
Tôi còn chưa kịp phản ứng, thì Thiên Thiên đã nhào tới, vòng tay ôm chặt lấy chân tôi, giọng cứng rắn hơn cả người lớn:
“Chú là người xấu! Con không cho chú xem!”
Anh ta đứng sững lại.
Cánh hoa hướng dương theo cử động mà rơi lả tả xuống nền gạch.
Tôi bế con lên, áp má vào gò má lấm tấm mồ hôi của bé.
Con thì thầm bên tai tôi:
“Mẹ ơi, tới giờ lên sân khấu rồi!”
Tôi xoay người, nhẹ nhàng nhưng dứt khoát:
“Điều một đứa trẻ cần… không phải là lời xin lỗi muộn màng, mà là sự hiện diện không đổi thay.”
Ánh đèn sân khấu bật sáng.
Tiếng trẻ con trong trẻo vang vọng khắp khán phòng.
Tôi ngồi hàng ghế đầu, nắm chặt đôi tay bé nhỏ.
Tôi biết… chỉ cần có Thiên Thiên bên cạnh, tôi đã có tất cả.
Tôi ngồi ở hàng ghế đầu tiên, lặng lẽ dõi theo bóng con đang tung tăng nhảy múa dưới ánh đèn sân khấu.
Điện thoại khẽ rung, là tin nhắn từ cô bạn thân:
“Khách bên dự án mới vừa chỉ đích danh muốn chị đó!”
Tôi nhẹ nhàng vuốt qua màn hình, môi mỉm cười, rồi giơ tay làm dấu cổ vũ về phía sân khấu.
Những tổn thương của ngày cũ, những vết xước do phản bội để lại, đã lặng lẽ liền da theo năm tháng — và đến hôm nay, đã nở thành những đóa hoa mới.
Buổi diễn kết thúc, Thiên Thiên cầm trên tay bông hoa đỏ nhỏ do cô giáo tặng, hí hửng khoe với tôi như thể vừa giành được chiến công to lớn.
Tôi dắt con rời khỏi nhà hát, gió đêm pha lẫn hương hoa dịu nhẹ thổi tan mọi mỏi mệt trong ngày dài.
Vừa đến bãi đỗ xe, tôi đã thấy anh ta đứng đó.
Bó hoa hướng dương trên tay anh ta đã úa tàn, từng cánh hoa run rẩy trong làn gió cuối ngày.
“A Ninh, anh…” Anh ta ngập ngừng, ánh mắt dừng lại nơi con khủng long nhồi bông mà Thiên Thiên đang ôm chặt.
“Thiên Thiên, ba…”
“Con không có ba!” Thiên Thiên đột ngột hét lên, giọng đầy uất ức lẫn phẫn nộ.
“Chú là người xấu! Mẹ nói rồi, người xấu không thể làm ba được!”
Sắc mặt anh ta chợt tái nhợt, môi run lên nhưng không nói nổi một lời.
Tôi dịu dàng vỗ lưng con, nhỏ nhẹ bảo:
“Ngoan nào, mình về nhà thôi con.”
Lúc xoay người rời đi, tôi thấy anh ta đưa tay định chạm vào Thiên Thiên, nhưng rồi khựng lại giữa không trung, rốt cuộc chỉ có thể buông tay bất lực.
Về đến nhà, tôi pha nước tắm cho Thiên Thiên, rồi ôm con vào lòng ru con ngủ.
Ánh trăng lặng lẽ len qua khe rèm, rọi xuống gương mặt con đang say giấc.
Tôi ngồi ở mép giường, nhìn ngắm khuôn mặt bé bỏng ấy, lòng như tua lại từng chặng đường mình đã đi qua.
Những ngày tưởng chừng thế giới sụp đổ…
Cuối cùng, tôi vẫn vững vàng mà vượt qua được.