01
Căn hộ cao cấp đó là do ba tôi mua cho tôi sau khi ly hôn, giấy tờ đứng tên tôi hoàn toàn.
Nó nằm ngay khu trung tâm thành phố ven biển, vị trí vàng. Nhưng vì tôi học đại học ở thủ đô nên bình thường ít ở đó, chỉ có cô giúp việc đến dọn mỗi tuần một lần, lễ Tết tôi mới ghé qua.
Vài hôm trước, mẹ gọi bảo chị kế tôi sắp đi thực tập, công ty lại gần căn hộ của tôi, kêu tôi cho chị ấy ở nhờ.
Tôi từ chối ngay lập tức.
Năm tôi mười lăm tuổi, ba bị mẹ bắt quả tang ngo/ại tì/nh, sau đó hai người nhanh chóng ly hôn.
Chẳng bao lâu, mẹ tôi tái hôn với mối tình đầu – người đàn ông ấy dắt theo con gái riêng hơn tôi ba tuổi tên là Hạ Doãn, dọn vào căn biệt thự mà mẹ giành được sau ly hôn.
Biệt thự vốn là tài sản trước hôn nhân của ba.
Mẹ tôi gây áp lực, bắt ba phải sang tên nhà cho bà, nếu không sẽ kéo lên tận trường đại học của ba để bêu xấu.
Cuối cùng, ba đành chấp nhận để căn biệt thự đứng tên tôi – đó là điều kiện duy nhất để ông rời đi tay trắng.
Ngay ngày đầu Hạ Doãn dọn đến, mẹ liền đuổi tôi lên gác mái ở, giao luôn phòng ngủ hướng Nam tầng hai – nơi tôi ở suốt mười lăm năm – cho chị ta.
Mẹ bảo tôi nên rộng lượng, rằng bà nợ tình đầu một đời, giờ phải bù đắp cho chị ta, không thể để “người ta” phải chịu thêm uất ức.
Tôi miễn cưỡng cắn răng đồng ý, nghĩ mẹ cũng khổ sở sau chuyện ly hôn.
Nhưng tôi không ngờ, nhượng bộ một lần thì sẽ bị lấn tới mãi mãi.
Khi đó Hạ Doãn học lớp 12, không muốn ở ký túc nên mẹ tôi sắp xếp cho tài xế đưa đón mỗi ngày.
Trường cô ta học là trường tư, nằm ngược hướng hoàn toàn với trường công lập trọng điểm mà tôi theo học.
Tài xế chỉ có một người, xe cũng chỉ có một chiếc – từ sau khi mất nguồn trợ cấp tài chính từ ba tôi, mẹ và ông bố dượng ăn bám kia không thể mua thêm xe hay thuê thêm người.
Thế là mẹ tôi chẳng buồn hỏi ý tôi, quyết định luôn: để tài xế đưa đón Hạ Doãn, còn tôi phải chuyển ra ký túc xá.
Bà vừa nắm tay tôi vừa rơi nước mắt, bảo rằng Hạ Doãn từng bị b/ắt n/ạt khi ở ký túc, vẫn còn ám ảnh tâm lý, mong tôi nhường nhịn “người bệnh”, vì bà chỉ yêu một mình tôi.
Nghe chuyện, thanh mai trúc mã của tôi – Cố Phong – nổi giận đùng đùng kéo tôi về biệt thự đòi công bằng.
Chị kế lập tức làm ra vẻ yếu đuối, bảo sẽ dọn khỏi phòng, quay lại ký túc.
“Không sao đâu, tôi chịu được.”
Cô ta vô tình để lộ những vết sẹo chằng chịt trên cổ tay – về sau tôi mới biết, đó là do cô ta cắ//t c/ổ tay uy hiếp bố ruột không cho ly hôn với mẹ ruột của mình.
“Tôi học được cách bảo vệ bản thân rồi, sẽ không bị bắt nạt nữa đâu.”
Cố Phong vừa nhìn thấy vết sẹo liền sụp đổ.
“Hy Hy, hay là… em cứ ở ký túc đi.” Cậu ta vỗ vai tôi, “Cùng lắm anh cũng chuyển vô ở với em cho có bạn.”
Tôi không đáp, chỉ nhìn cậu ta bằng ánh mắt lạnh băng.
Cậu ta gãi đầu lúng túng: “Làm người thì cũng nên có lòng trắc ẩn…”
Nửa học kỳ đầu năm lớp 10, tôi không quay về nhà lần nào, cuối tuần đều ở căn hộ ba mua cho tôi.
Lúc quay về biệt thự cũng là vì nghe nói mẹ tôi đón cả mẹ chồng mới về sống cùng – tôi ghé qua chỉ để “phá đám”.
Bà già đó mỗi lần thấy tôi đều như thấy ăn mày xin xỏ, bịt mũi lánh xa, còn không cho tôi ngồi ăn cùng bàn.
Tôi lập tức lật tung bàn ăn.
Từ đó về sau, mỗi lần tôi về nhà, bà ta đều trốn trong phòng không dám ló đầu.
Mẹ bắt tôi xin lỗi, tôi liền đập nát cái tivi màn hình khủng mà bà ta thích nhất. Mẹ tôi mới chịu im.
Tôi tưởng mình đã thấy đủ đỉnh cao của sự hồ đồ từ mẹ rồi, nào ngờ mới năm nhất đại học, bà ta lại tái diễn trò cũ, muốn đem căn hộ của tôi cho Hạ Doãn ở.
Tôi lập tức phản pháo: “Đừng ép tôi cắt đứt quan hệ mẹ con.”
Vậy mà chưa đầy hai ngày sau, tôi nhận được cảnh báo có người đột nhập vào nhà.
Mở camera từ xa, tôi thấy mẹ tôi kéo vali vào trước, tiếp đến là Hạ Doãn hai tay trống trơn, sau cùng là Cố Phong và bố ruột của Hạ Doãn – mỗi người đẩy theo một vali khổng lồ.
02
“Mẹ ơi, làm vậy… có ổn không? Lỡ Hy Hy về phát hiện ra thì sao?”
Hạ Doãn kéo tay áo mẹ tôi, giọng điệu đáng thương, nhưng ánh mắt lại không ngừng đảo quanh khắp căn hộ.
Phải nói thật, tiếng “mẹ” của cô ta còn dịu dàng hơn tôi gọi nhiều lần.
Mẹ tôi vỗ mu bàn tay cô ta:
“Đừng lo, Hy Hy hè này về nước ngoài thăm ba, không biết đâu. Với lại, con cũng hiểu tính nó mà – miệng thì dữ chứ lòng dạ mềm lắm, có giận cũng chẳng quá hai ngày.
Phòng lớn trong biệt thự con còn ở suốt bốn năm nay mà, Hy Hy có bao giờ làm ầm lên đâu?”
Hạ Doãn đưa tay che ngực, làm bộ lương tâm cắn rứt:
“Nhưng… dù sao đây cũng là nhà ba của Hy Hy mua cho cô ấy…”
“Có sao đâu.” Mẹ tôi kéo cô ta ngồi xuống bộ sofa trắng cực êm của tôi.