Một giấc ngủ tỉnh dậy, tôi từ 22 tuổi biến thành 32 tuổi.
Trong tay còn đang ôm một đứa bé vừa mới sinh.
Đang lúc đầu óc mơ hồ thì tôi nghe thấy một giọng trẻ con non nớt vang lên.
【Đùa à, tôi đã trọng sinh đến lần thứ ba mươi rồi, mẹ tôi rốt cuộc có thể đừng nghe lời con em nuôi kia nữa không? Đừng ly hôn với ba, đừng dẫn tôi đi lang thang, rồi chếc thảm ngoài đường nữa được không?!】
Tôi nhìn đứa bé nhăn nheo, chưa mọc răng trong tay mà rơi vào trầm tư.
Đúng lúc này, ba đứa bé bước vào.
Không phải bạn trai của tôi năm 22 tuổi là Chu Duệ, mà là anh trai của Chu Duệ — Chu Phóng.
Tôi xuyên không, con thì trọng sinh, còn ba đứa bé thì bị đổi người.
…
Đúng là một tổ hợp kỳ quặc!?
1
Chu Phóng đặt trước mặt tôi một bản thỏa thuận ly hôn.
Rất dày, không biết bên trong viết bao nhiêu điều khoản phức tạp.
Tôi không quen lắm, dù sao tôi còn chưa từng kết hôn.
“Như em mong muốn, hôm nay tôi sẽ công bố chuyện ly hôn của chúng ta trong buổi tiệc gia đình.”
Giọng trẻ con non nớt lại vang lên từ đứa bé mềm mại thơm tho trên tay tôi:
【Hu hu hu, ông bố trăm tỷ của tôi, vậy là tôi sắp phải rời xa bố để đi lang thang rồi.】
Tin nhắn của em gái nuôi cũng đúng lúc gửi tới điện thoại tôi:
【Chị à, chị nhất định phải kiên định ly hôn. Chu Phóng chỉ coi chị là vật phẩm cạnh tranh giữa anh ta và anh Chu Duệ thôi, chị tuyệt đối đừng làm chos cho anh ta!】
Trong khoảnh khắc đó, tôi chỉ muốn nói: im lặng đi, làm ơn im lặng đi, muốn cãi thì ra phòng tập nhảy mà cãi… Xin lỗi, lạc kênh rồi.
Tôi vô cùng nghiêm túc bế con đứng dậy.
“Chu Phóng, anh qua đây một chút.”
Chu Phóng trông rất khó hiểu, nhưng vẫn nghe lời tôi.
Tôi nhét đứa bé vào tay anh ta.
“Anh trông con giúp tôi một chút nhé, tôi đi toilet.”
Đi được hai bước, tôi lại quay đầu lại.
“Chuyện ly hôn để tính sau.”
Chu Phóng và đứa bé đều đứng đơ ra, nhìn tôi.
Tôi xách váy lên, vội vàng chạy vào nhà vệ sinh.
【Mẹ yêu dấu của tôi lại phát bệnh rồi à? Đáng ghét thật, con em nuôi độc ác kia lại bày cho mẹ chiêu ngu gì nữa đây!】
Còn tôi thì ngồi trên bồn cầu, lật điện thoại xem tin nhắn, cố gắng làm rõ tình hình hiện tại.
Trong mười năm qua, tôi đã chia tay bạn trai thời đại học là Chu Duệ.
Sau đó quen anh trai anh ta, rồi sinh một cô con gái.
Với đứa em nuôi vốn luôn không hợp với tôi, trong WeChat tôi lại đặt biệt danh cho nó là “em gái bảo bối”?
Tôi rùng mình một cái.
Nó còn luôn yêu cầu tôi chia tay Chu Phóng.
Vì nó nói Chu Phóng cưới tôi hoàn toàn là để đấu với em trai Chu Duệ, là một kẻ chỉ coi trọng lợi ích.
Mà nhìn tình hình hiện tại, dường như người đòi ly hôn là tôi.
Nhưng tôi nhớ lại lời con gái vừa nói — anh ta có một trăm tỷ đấy.
Ngoài việc không yêu tôi ra, anh ta có khuyết điểm gì không?
Ý cô là mười năm sau tôi vì tình yêu mà từ bỏ trăm tỷ, rồi ra đường lang thang?
Vậy thì chắc chắn tôi bị bệnh rồi, bệnh rất nặng.
Không được, tôi phải ở lại đây cùng con gái.
2
Chu Phóng đang rất cẩn thận lau mặt cho con gái.
Thần sắc anh ta dịu lại, tay còn nhẹ nhàng vỗ lưng con.
【Thoải mái quá~ sắp ngủ mất rồi, không hổ là bố đi học lớp huấn luyện bố bỉm sữa, buồn ngủ ghê…】
【Không được ngủ, phải trông chừng mẹ, không để mẹ làm chuyện ngu ngốc!】
Tôi có chút chột dạ sờ sờ mũi.
Người làm chuyện ngu là tôi mười năm sau, không phải tôi bây giờ.
Thế là tôi bước tới.
“Chu Phóng, em không định ly hôn nữa.”
Chu Phóng ngẩng mắt nhìn tôi.
Anh ta rất đẹp trai, ngũ quan tinh xảo, lông mi dày, ngay cả tóc cũng mềm mượt có ánh.
Đẹp hơn em trai anh ta.
Chỉ là lông mày hơi xếch, đẹp kiểu có tính công kích, nhìn khá dữ.
Còn Chu Duệ thì mắt đào hoa, mày liễu, nhìn rất dễ gần.
Tôi nhất thời chìm đắm trong nhan sắc của Chu Phóng.
“Diệp Uyển, em đừng ép tôi. Đồng ý ly hôn đã là nhượng bộ lớn nhất của tôi rồi.”
Chu Phóng trông có vẻ tức giận, nhưng vì không muốn dọa con gái, anh ta cố hạ giọng.
【Mẹ thông não rồi à? Không ly hôn tốt quá, không ly hôn thì tôi còn biệt thự lớn để ở, sữa cao cấp để uống, tã cũng là loại mềm nhất thoải mái nhất.】
Tôi đau lòng nghĩ, tôi mười năm sau đúng là đáng chếc,
ngay cả hạnh phúc cái mông của con gái cũng không giữ được.
Thế là để thể hiện quyết tâm, tôi chộp lấy bản thỏa thuận ly hôn.
“Em nói nghiêm túc! Em không muốn ly hôn với anh nữa.”
Nói xong tôi định xé.
Quá dày, xé không rách.
Tôi dùng sức thêm lần nữa, vẫn không xé được.
Tôi giả vờ như không có gì, đặt lại bản thỏa thuận xuống.
“Khụ, em nói thật, trẻ con không thể vừa sinh ra đã thiếu sự đồng hành của cha.”
Chu Phóng nhìn tôi: “Hôm qua em nói nó không cần người cha ích kỷ giả tạo.”
“Em nói là, ít nhất cuộc sống của con cũng cần cha bảo đảm chứ.”
Chu Phóng cau mày: “Hôm qua em còn nói đi nhặt rác cũng không cần tiền bẩn của tôi.”