4
Con gái cười khúc khích sung sướng.
Tôi vuốt ve chiếc thẻ đen nạm kim cương vừa nhận được, trong lòng cũng thấy cực kỳ hài lòng.
Chu Phóng còn âu yếm hôn nhẹ lên má con gái.
Nhưng ngoài ba mẹ con tôi ra, dường như chẳng ai thấy vui vẻ cho lắm.
Công ty của Chu Phóng bây giờ là nguồn thu chủ yếu của cả nhà họ Chu.
Là doanh nghiệp dẫn đầu trong ngành công nghệ mới nổi.
Hai mươi phần trăm cổ phần, đủ để con gái tôi tiêu từ kiếp này sang kiếp sau.
【Tức chết cái đồ đàn ông xấu kia! Công ty của hắn mở cái nào sập cái đó, còn muốn ba mẹ tôi ly hôn để nhắm vào công ty ba tôi, không có cửa đâu!】
【Người đàn bà xấu còn định dụ dỗ ba tôi nữa, tâm cơ to đùng!】
Dao ăn trong tay Chu Duệ suýt nữa bị anh ta bóp méo luôn rồi.
Diệp Dao thì hận không thể xông thẳng tới chất vấn tôi, mắt long lên sòng sọc.
Nhìn thế nào cũng chẳng giống kiểu đang vui thay hay lo lắng cho tôi.
Con trai họ ngây thơ hỏi: “Mẹ ơi, chẳng phải mẹ nói cổ phần của bác Chu Phóng đều để dành cho con sao?”
Câu hỏi vừa dứt đã bị Diệp Dao bịt miệng lại.
Tôi thật sự không biết mười năm qua đã xảy ra chuyện gì, đến mức khiến tôi có thể thân thiết với cô ta tới vậy, còn nghe lời cô ta mà đòi ly hôn với Chu Phóng.
Cuối cùng vẫn là lão phu nhân lên tiếng.
“Được rồi, chuyện này con tự quyết đi, đều làm cha mẹ cả rồi, đừng bốc đồng nữa.”
Hiếm khi bà không cố ý gây khó dễ với tôi.
Còn Diệp Dao thì liên tục nã tin nhắn đến như mưa.
【Chị à, chị bị sao vậy? Sao lại không ly hôn với Chu Phóng?】
【Chẳng lẽ chỉ vì tiền, chị định bán rẻ bản thân và cả Tiểu Vãn sao? Chị thiếu đàn ông tới mức đó à?】
【Chị tưởng anh ta cho con gái chị tiền là vì yêu con bé à? Loại người như anh ta, giây sau có thể đem hai mẹ con chị ra làm món hàng trao đổi đấy!】
【Chị thật sự đáng thương!】
Tôi nhìn loạt tin nhắn đang nhảy lên không ngừng, thậm chí còn thấy “đang nhập...” liên tục.
Tôi chỉ nhắn lại đúng một câu:
【Hết cách rồi, anh ta cho nhiều quá.】
Sau đó tắt điện thoại, toàn tâm toàn ý bắt đầu tận hưởng bữa tiệc.
Tháp tôm hùm Boston ăn kèm bơ bơ, lưỡi bò Úc nấu chậm sốt nấm đen truffle, súp nấm kem kiểu Pháp...
Tôi ăn đến mức miệng bóng nhẫy,
vẫn không quên lấy thìa quệt một ít kem đút cho con gái ăn.
Bị Chu Phóng gõ nhẹ một cái lên mu bàn tay.
Cơm nước no nê, người hầu còn đưa cho tôi viên canxi bổ sung.
Những ngày tháng giàu sang thế này thật sự quá hưởng thụ.
Chu lão phu nhân gọi tôi lại.
Tôi ôm cái bụng tròn vo, hơi lo lắng.
【Mẹ ơi mẹ ơi, cho con theo với! Nếu bà cố bắt nạt mẹ, con sẽ bảo vệ mẹ!】
Giây sau con bé đã òa khóc đòi tôi bế, Chu Phóng không còn cách nào khác đành đặt con vào tay tôi.
Tôi thật sự như đang ôm một quả pháo đi vào trước một quả bom nổ chậm khác.
Khi đã đến gần, tôi vẫn còn thấp thỏm sợ bà sẽ nổi khùng.
Không ngờ bà chỉ đưa tay ra chạm nhẹ lên má con gái tôi, khuôn mặt nghiêm nghị xưa giờ bỗng lộ ra mấy phần dịu dàng.
Bà tháo chiếc vòng ngọc phỉ thúy trên cổ tay xuống.
“Gần đây sức khỏe mẹ không tốt, lúc cháu chào đời mẹ không thể đến thăm, con đừng trách mẹ, coi như đây là quà gặp mặt cho cháu.”
Tôi hơi ngỡ ngàng.
Lắp bắp nói: “...Mẹ, cái này quý giá quá ạ.”
Bà chẳng cho tôi từ chối, nhét thẳng chiếc vòng vào tay tôi. Ngọc sáng xanh biếc, đẹp đến mức tôi nghẹn lời.
Con gái tôi trong lòng líu ríu đưa tay về phía bà.
【Bà tặng quà, bà ngoan ghê~】
Chu lão phu nhân rõ ràng cũng có chút lúng túng, tay chân lóng ngóng ôm lấy đứa nhỏ.
Bà đã quá lâu không bế trẻ con, lại chưa từng chăm bé gái mềm mại thơm ngào ngạt thế này, sợ mình lỡ tay mạnh quá, cũng sợ ôm không chặt.
Mà con bé thì cứ giãy đành đạch như chú cá nhỏ.
Chu lão phu nhân chăm chú nhìn con bé đầy dịu dàng, gương mặt con bé như phản chiếu một phần Chu Phóng.
“Diệp Uyển, rảnh thì dẫn con bé về thăm bà nhiều hơn nhé. Với cả sau này cứ ăn mặc như hôm nay, nhìn tràn đầy sức sống.”
Tôi gật đầu đáp: “Vâng.”
Diệp Dao đứng bên cạnh, mặt tức đến méo xệch.
Chu Duệ thì ánh mắt âm trầm cứ lượn qua lượn lại nhìn tôi.
Tôi bỗng thấy tò mò, không biết anh ta bỏ rơi tôi từ năm thứ mấy?
________________________________________
5
Khi bữa tiệc tan, Diệp Dao chặn tôi lại, tôi chẳng lấy làm bất ngờ.
Cái nhìn của cô ta về phía tôi, như thể đang nhìn một món rác rưởi.
Điểm này thì tôi hơi bất ngờ.
Bởi mười năm trước, đáng ra vai vế chúng tôi phải đảo ngược mới đúng.