01.Ta tên là Đoan Mộc Dung, đích nữ duy nhất của phủ Trung Quốc Công, cũng là huyết mạch duy nhất còn sót lại của Đoan Mộc gia.
Kể từ buổi đầu lập quốc, Đoan Mộc gia luôn hết dạ phò trợ hoàng thất, dẫu có hi sinh cũng không hề hối tiếc.
Thế nhưng, sự trung thành ấy kéo dài bao đời rồi rốt cuộc cũng lâm vào cảnh suýt tuyệt tự, nên đến thế hệ của ta, Đoan Mộc gia chỉ còn lại độc nhất một nữ nhi.
Phụ thân ta, vốn là một đại tướng quân xông pha nơi biên ải, mang di chứng khó lòng sinh được con trai, lại không muốn để uy danh Đoan Mộc gia bị lu mờ.
Vì lẽ đó, ông cùng Hoàng đế đã bàn bạc, quyết định an bài ta thành Hoàng hậu tương lai, coi như gián tiếp giữ trọn lòng trung với hoàng triều.
Nhưng đáng tiếc, vận may dường như chưa bao giờ mỉm cười với vị phụ thân kém may mắn ấy.
Ông đau lòng rút bạc riêng, cho ta học cầm kỳ thi họa, thêu thùa nữ công - những kỹ năng một quý nữ cần có. Ông hy vọng sau sáu năm, trước mặt ông sẽ hiện diện một Hoàng hậu đoan trang, hiền hòa, để có thể ngẩng cao đầu với tiên tổ, rằng ông không phụ lòng gia tộc.
Ai dè, thực tế phũ phàng: ta đích thực kế thừa hết thảy dòng máu võ tướng của Đoan Mộc. Thứ cần học thì ta không nắm, thứ không cần động đến thì lại tự thông tỏ. Đống binh khí trong kho của phụ thân bị ta đem ra “làm trò” đến mức náo loạn cả phủ.
Phụ thân đứng nhìn ta múa kiếm giữa sân, nước mắt lưng tròng:
“A Dung, đến lúc phụ thân nhắm mắt, đừng đưa ta về chôn ở từ đường tổ tiên…”
Ta mặc bộ huyền y, hiên ngang xoay mũi kiếm thành một vòng hoa, hỏi:
“Vì sao ạ?”
Phụ thân ôm trán:
“Ta sợ mười tám đời tổ tông sẽ hợp lực kéo nhau ra đánh hội đồng ta.”
02.Lần đầu tiên ta gặp Minh Sơ, đầu óc liền thoáng hiện hai chữ: “Yếu liễu phù phong.”
Khi đó, ta đang thử thanh trường đao vừa mới lén lấy từ kho binh khí của phụ thân. Giữa lúc lưỡi đao lóe sáng, chợt nghe tiếng cửa sân bật mở.
“Ai?”
Theo phản xạ, ta lập tức phóng thẳng thanh trường đao về phía phát ra âm thanh. Thế đao uy mãnh tựa sấm rền, mấy ai đỡ nổi.
Chưa kịp làm gì hơn, tiếng quát giận dữ của phụ thân đã vang lên:
“To gan!”
Ta giật nảy mình, sợ hãi ngoảnh lại. Đúng lúc ấy, một giọng nói trong trẻo như ngọc vang lên, cứu ta khỏi cơn thịnh nộ:
“Đoan Mộc tiểu thư đích thị là hổ nữ nhà võ, phong thái chẳng kém tướng quân năm xưa.”
Phụ thân ta á khẩu, vì ông vốn mong người khác khen ta hiền thục đoan trang hơn, nhưng cũng gắng chiều ý:
“Vi thần dạy con chưa nghiêm, khiến Thái tử điện hạ chê cười.”
“Thái tử?!”
Hàng mi ta khẽ rung lên, không kìm được mà ngoảnh đầu nhìn vị nam nhân khiến ta khiếp hãi bằng danh tiếng suốt mười sáu năm.
Minh Sơ quả thật được sinh ra để làm người ta phải trầm trồ. Khuôn mặt tựa ngọc, lông mày dài vắt đến tóc mai, ánh mắt tựa hoa đào sóng sánh mê hoặc, làm ai nhìn cũng chẳng thể dời mắt.
Nhưng, đẹp là vậy, hắn lại mỏng manh như gốm sứ. Đúng như lời đồn, Minh Sơ ốm yếu triền miên. Chiếc áo trắng đơn sơ trên người ôm lấy dáng cao gầy, sắc mặt hắn nhợt nhạt đến độ hòa lẫn với tấm áo choàng lông cáo trắng.
Đôi môi mỏng chẳng chút huyết sắc, đôi lúc hắn còn ho khẽ vài tiếng. Nếu không phải chiếc khăn tay hắn giữ trên tay trông không hợp với dáng dấp yểu điệu, có lẽ ta đã lầm tưởng đó là một nữ tử yếu ớt mất rồi.
Quả thực “yếu liễu phù phong”, mong manh tận xương!
03.Ta hơi thất vọng, đành thu hồi ánh mắt vẫn đang dõi theo hắn. Thực tình, so với kẻ công tử quyền quý mảnh mai như vậy, ta thích tuýp tướng quân anh dũng hơn, ít nhất còn có thể trụ vững trước trăm tám mươi chiêu đao thương của ta.
“Còn không mau hành lễ với điện hạ?!”
Phụ thân lo ta ném hết lễ nghi cho đám ma ma, vội vàng nhắc nhở.
Vì muốn phụ thân thấy công sức cùng tiền bạc ông bỏ ra không phí hoài, ta dồn hết tâm lực để thực hiện một lễ nghi tao nhã nhất. Nhưng người tính không bằng trời tính.
Đúng lúc ta toan vén váy, định thi triển chiêu “Đại bàng dang cánh” cho đẹp mặt...