24
Ta không ngờ sẽ còn gặp lại ca ca – Bình Dương Vương, tức Cố Triết.
Ta cứ nghĩ đời này, ta chẳng thể hội ngộ người thân. Cảm giác tựa như kiếp trước kiếp này.
“A Kính,” huynh vẫn gọi ta như xưa, “muội có biết người đang đi cùng muội là ai không?”
Ta gật, “Lâm Dụ, A Sở Đồ La.”
“Hắn là con thứ mười bốn của Nam Cương Vương, đến Trường An lần này để liên thủ với Cửu hoàng tử, hòng xoay chuyển trời đất Nam Cương, thậm chí cả chốn kinh thành.”
Chốc sau, huynh lại nói:
“Muội cũng biết, phủ Bình Dương Vương xưa nay thân cận Thái tử.”
“Đã là thần tử, phụng sự quân vương là trung. Phò trợ Đông Cung cũng là…”
“A Kính!” Cố Triết đập bàn, ta cứng cổ không chịu cúi đầu.
Cuối cùng, huynh thở dài, dịu giọng: “Thánh thượng ban rượu độc hôm ấy, muội uống xong, ta suýt nữa vung gươm… A Kính, ca ca chỉ không muốn muội sa vào vòng xoáy này. Muội khó khăn lắm mới giữ được mạng…”
“Ca,” ta nắm lấy tay huynh, “Lúc Quận chúa Thọ Quang chết đi, nàng chẳng oán hận gì. Nhưng nay Cố Kính vẫn còn sống, số ngày ta ‘dôi ra’ này, ta lại vướng bận một người mình mến. Dù có cùng chàng dấn thân vào chỗ chết, ta cũng cam lòng.”
Cố Triết siết chặt tay ta, vẫn ấm áp khô ráo như thuở bé, đủ cho ta thấy vững dạ.
“… Muội nghĩ kỹ rồi?”
“Dạ.”
“Muội của ta đã lớn.” Huynh thở dài, như được buông xả gánh nặng, rồi trao cho ta một tín vật.
“Ca, huynh không cần vì muội…”
“Không, A Kính, lần này tự ta chọn thay cho phủ Bình Dương.”
“Huynh…” Ta mân mê chiếc ngọc hoàn bé xíu, dè dặt hỏi, “Huynh chọn Cửu hoàng tử ư?”
“Phải, kẻ làm tướng, ai chẳng muốn phụng sự minh quân? Huống chi, sớm muộn cũng phải ‘chọn phe,’ ta cớ gì không đứng cạnh muội?”
Mũi ta cay cay, “Ca ơi…”
“Chỉ kẻ ngốc mới đi theo Thái tử ngu xuẩn ấy. Trước còn dám tấu ta một bản, nói ta ham chơi. Vớ vẩn! Việc ta bỏ bạc cho cô nương Mẫu Đơn, sao gọi là chơi? Rõ ràng đó là… tình yêu!”
“…”
25
Sinh thần của Lâm Dụ năm nay gặp cơn mưa lớn. Ta kéo Tử Nha vào bếp, bận tối mắt, Cố Triết bên cạnh nhìn trái nhìn phải, mặt mày buồn bực:
“Bổn… bổn Vương, đường đường là Bình Dương Vương, mà muội ta lại phải nhen lửa ở chỗ này ư?!”
“Trời trở lạnh…”
Tử Nha: “…”
Ta trừng mắt lẩm bẩm: “Đừng để ý, ca ấy dở hơi đấy.”
“…”
Lâm Dụ không thích cơm mà lại khoái mì, cuối cùng ta nấu một nồi sủi cảo nhân ớt cay.
“Hừ, nuôi muội lớn từng này, ta vẫn chưa được nếm món muội nấu.” Cố Triết hậm hực.
“Ba hôm trước huynh còn ăn cá xào ớt, giò hầm nước tương và bánh sữa ngọc đấy thôi?” Từ lúc nào Ni Chân đã ló đầu vào, chớp đôi mắt to: “Thậm chí huynh còn ăn thêm hai chén cơm.”
“…”
“Tử Nha tỷ bảo huynh chưa trả bạc.”
“…”
“Người Trung Nguyên gọi đó là ‘ăn quỵt,’ thật vô liêm sỉ!”
Cố Triết giận dữ: “Ta làm anh vợ thì sao gọi là ăn quỵt hả?!”
Ni Chân nhân lúc huynh không để ý liền thó cái túi bạc, phóng qua cửa sổ le lưỡi trêu ngươi, Cố Triết cũng nhào tới, nhưng ngã oành vào khung cửa, khiến nó suýt đổ kềnh.
“Bếp có cửa mà!” Tử Nha xót ruột quát lên.
Cả hai làm như không nghe. Tử Nha trừng mắt sang ta, ta đành an ủi: “Cửa sổ ở phủ Bình Dương Vương cũng từng bị hỏng thế đấy.”
“…”
Trời mau tối, mưa rơi rả rích không dứt, càng tô vẻ tĩnh mịch cho đêm.
Dù bữa tiệc sinh thần này chẳng đông người, vẫn đủ náo nhiệt. Ni Chân nghịch ngợm, bày đủ trò khiến ai nấy cười vang.
Uống được ba tuần, ta bưng bát sủi cảo nhân ớt đến đặt trước Lâu Dụ. Ni Chân ôm bình rượu lăn quay, chỉ còn Cố Triết ngà ngà, gục trên bàn, cười khẩy như trẻ con: “Cay bỏ xừ cho coi.”
“…” Ta véo cánh tay huynh: “Hôm nay ngày tốt, chớ buộc ta tát huynh.”
Lâm Dụ gắp một miếng sủi cảo cắn thử, sắc mặt chợt đanh lại. Ta hoảng, vội đứng lên rót nước. Bình thường chàng ăn cay siêu giỏi, lẽ nào hôm nay…
Cố Triết vừa ôm tay vừa cười khoái trá, nhưng chẳng bao lâu, nụ cười tắt ngấm. Thứ lạo xạo trong miệng Lâm Dụ… sao trông quen quen?
Huynh càng cố căng mắt nhìn, lại càng mơ hồ, cuối cùng đành ngã ra bàn mê man.
Lâm Dụ nhả ra vật cứng chạm vào răng, thấy là mảnh ngọc hoàn, chàng khẽ nhướn mày cười: “Đây… tín vật định tình ư?”
Ta đặt chén trà xuống, nhìn chàng cười, tựa anh hùng hào sảng: “Đó là sính lễ ta tặng chàng. Dùng phủ Bình Dương Vương, quân đội họ Cố làm của hồi môn, ca ca chịu gả cho ta không?”
Lâm Dụ có vẻ cũng ngà ngà say, chàng nhìn ta hồi lâu, không nói. Mãi sau, chàng khẽ nâng bàn tay ta, trân trọng áp lên trán mình, giọng trầm khản:
“Được. Ca ca gả cho nàng.”
26
Buổi trưa hôm sau trời nắng đẹp, ta tiễn Lâm Dụ cùng mấy người khác cưỡi ngựa xa dần, đi về hướng Nam Cương.
Chàng bảo về lấy sính lễ, dặn ta hãy chờ.
Ca ca hỏi ta có muốn về phủ Bình Dương không, ta lắc đầu. Ở đó ta đã bị câu thúc lâu rồi, giờ sức khỏe ổn hơn, ta muốn đi đây đi đó. Lại may Lâm Dụ bào chế sẵn thuốc hoàn theo phương thuốc du y, ta càng yên tâm.
Thế là, ta cùng con ngựa chàng tặng nương tựa lẫn nhau. Ta học bao kiểu tết tóc, chẳng có chỗ trổ tài, bèn đem… ra tết bờm cho nó.
Con ngựa nhỏ của ta là con ngựa xinh đẹp nhất Trường An, ngày nào cũng có một kiểu bím tóc khác nhau!
Sáng sớm chúng ta cùng nhau dạo một vòng rèn luyện, chiều tối lại tản bộ bên sông. Gần đây, nó không chịu ăn cỏ, ủ rũ như ta, hẳn cũng nhớ người đẹp nhất đời.