29
Quả thực, lão phủ của vị Đại trưởng lão này phòng bị quá ư nghiêm ngặt.
“Ngươi làm gì đấy?!”
Vừa trèo lên tường, ta đã bị phát hiện ngay. Vệ binh nom dữ tợn, vung đao chỉ thẳng vào ta.
“Giả dụ ta bảo ta hâm mộ Đại trưởng lão, ngài có tin không?”
“…”
Hẳn họ chẳng tin, bởi ngay sau đó, ta bị nhốt vào một gian phòng tối om.
Ta vùng vẫy: “Các người rốt cuộc sao phát giác ta? Chẳng lẽ ta lộ sơ hở gì ư? Y phục ta rõ là đồ Nam Cương!”
Vệ binh nở nụ cười khó dò: “Không phải.”
“Vậy cớ gì? Chẳng lẽ do trực giác nhạy bén? Thị lực phi phàm? Hay tường nhà các ngươi gắn kính soi tâm?”?”
“Không, chỉ đơn giản vì chẳng ai thích một lão già cứ canh canh canh bốn năm canh giờ là gọi người dậy đi tuần cả.”
“….”
“Ngươi nói ‘Trên trời rơi vàng’ có khi còn đáng tin hơn, hoặc là Ban La Thần hiển linh gì đó.”
“…”
Ồ…
Đúng là người làm thuê đầu cứng như đá.
Tấm gương sáng của quần chúng lao động đây mà.
30
Ngay lúc bên ngoài vang lên tiếng người đổ gục, ta đang gắng cắt dây trói. Tính toán thời gian, chắc cũng đến khi Cố Triết đặt chân sang Nam Cương hội ngộ Trường Minh rồi.
“Ca ơi?” Ta thử gọi.
Bên ngoài có tiếng cười khẩy, giọng băng lạnh: “Ta không phải ca ngươi.”
Thanh âm ấy… tim ta đập hụt một nhịp.
Cánh cửa “rầm” một cái bị đá bay. Lâm Dụ khoác bộ y phục Nam Cương gọn gàng, đứng tựa ánh trăng, cười nhìn ta.
Trên mặt chàng còn lấm tấm vài giọt máu. Ánh trăng phủ lên, tỏa ra thứ khí tức nguy hiểm mơ hồ, như Tu La chốn u minh vừa chui ra, mà trong mắt lại chan chứa ôn nhu, dừng nơi ta thì dịu dàng đến kinh tâm.
Chàng tiện tay cứa đứt dây trói, ta lập tức sà vào lòng chàng bắt đầu giả vờ khóc, mách tội.
“Được rồi, ca ca thay muội báo thù.” Lâm Dụ chậm rãi lau nước mắt, dịu giọng an ủi.
“Hay lắm! Về phủ ta sẽ bày kế…”
“Không.” Hàng mi chàng hơi cụp xuống, nét mặt đạm nhiên mà lộ rõ sự tàn khốc, “ngay đêm nay.”
“?”
Chỉ thấy lửa cháy ngút trời, người trong đại phủ của trưởng lão hò nhau chạy trốn bốn phương. Tử Nha che chắn cho ta đứng từ xa, còn Ni Chân thì cầm loan đao canh trước cửa thư phòng.
“Tử Tử tỷ, muội cứ ngỡ mọi người đều bị Đại trưởng lão bắt, nên đến dò la tin tức.”
“Đương nhiên không, Mi Mi Nhĩ.”
“Vậy rốt cuộc Lâm Dụ xúc phạm Đại trưởng lão thế nào?”
“Thí dụ như… bây giờ đây.”
“…”
Quả thật là mạo phạm quá rồi. Ta ngó qua tòa đại phủ đang sắp cháy rụi.
“Mi Mi Nhĩ, muội không nên đi một mình, nguy hiểm biết bao.”
“Ta chẳng lẽ dắt cả một đội ám vệ leo tường? Mười cái đầu lù lù trên mặt tường, ai nhìn cũng hãi!”
“… Mi Mi Nhĩ, một cái đầu thôi cũng đã hãi hùng rồi.”
“…”
Lửa bùng lên tới tận nóc. Cuối cùng, Lâm Dụ cũng bước ra từ thư phòng, vẻ mặt dửng dưng, đanh ác, tay phải nắm cổ một kẻ lôi lê trên đất. Tên kia giãy giụa mấy lần rồi tắt thở.
Tử Nha vội chắn tầm mắt ta, song bóng dáng chàng đều in rõ vào mắt ta, tựa hằn khắc nơi đáy tim. Giữa muôn ngàn người, ta luôn tìm thấy chàng ngay.
Chàng hất văng vệt máu dính ở tay, ánh mắt lạnh lùng, quanh thân toát vẻ nguy hiểm âm u trong rừng thẳm. Khó bề nắm bắt, mà sát khí sắc bén lồ lộ, máu đỏ sệt bám trên bàn tay trắng xanh cùng những đốt xương rõ ràng, vòng bạc nơi cổ tay cũng vương vệt đỏ. Đó là một thứ mỹ học tàn khốc đầy mâu thuẫn.
Khác hẳn lúc chàng đối diện với ta.
Ta chỉ từng thấy con người thật của chàng khi mới gặp: u ám, lãnh khốc, mạnh mẽ… mà cô độc.
Tử Nha giơ tay che mắt ta, trước mắt liền tối đen, thế nhưng hình bóng chàng lại càng thêm rõ rệt trong tâm trí.
Chàng không vui.
“Mi Mi Nhĩ!”
Tỉnh ra thì ta đã nhào lên ôm chặt cổ Lâm Dụ. Chàng thoáng ngẩn ngơ, muốn vòng tay đỡ ta nhưng lại ngại hai bàn tay dính máu.
“Ca ca đừng sợ, ta bảo vệ chàng.”
Chàng bật cười khe khẽ, hình như thấy lời ta buồn cười quá đỗi, toan châm chọc như mọi khi, nhưng giọng lại nghẹn dần run dần, cuối cùng chỉ thốt được hai chữ:
“Cố Kính.”
Không phải “Mi Mi Nhĩ” nữa, mà là “Cố Kính.”