10.
Ánh mắt Thẩm Diệu Phù nhìn Lý Trinh đầy sùng bái.
Còn ta chỉ cười thầm.
Ban cho?
Tốt xấu gì Thẩm Diệu Phù cũng là nhị tiểu thư Hầu phủ mà lại chỉ có thể được ban cho Lý Trinh, không khác gì hạ nhân.
Lý Trinh này vẫn muốn giữ mặt mũi nhưng lại không lỡ vứt bỏ cơ hội có được mệnh phượng hoàng.
Mà có lẽ hiện tại hắn vẫn cảm thấy Thẩm Diệu Phù mới mẻ.
Phụ thân run rẩy quỳ rạp xuống, nhìn nhìn ta:
“Cái này… Hoàng Thượng, tiểu nữ nhà thần còn nhỏ, còn chưa tới tuổi hôn phối.”
“Hơn nữa… đại nữ nhi nhà thần còn chưa xuất giá, tiểu nữ đã gả ra ngoài… Vậy không hợp quy củ.”
Ông ta cố ý dùng từ “hôn phối” thay cho “ban tặng” như ý của Lý Trinh.
Nhưng Thẩm Diệu Phù lại không vui.
Nàng ta trực tiếp quỳ xuống, nhìn Hoàng Thượng:
“Hoàng Thượng, thần nữ tâm duyệt Thái Tử đã lâu, thỉnh Hoàng Thượng thành toàn!”
Thật sự là bị phụ mẫu nuông chiều quá, trở nên vô pháp vô thiên rồi.
Ta cũng có chút tò mò, sau chuyện này, liệu phụ mẫu có hối hận với quyết định của mình không?
Chắc là không đâu.
Trong mắt bọn họ, Thẩm Diệu Phù có thế nào cũng là cực hảo.
Hoàng Thượng im lặng một lát, sau đó đột nhiên chuyển ánh mắt về phía ta:
“Thẩm gia đại tiểu thư, chuyện này, ngươi nghĩ sao?”
Ta ung dung đứng dậy, hành lễ với Hoàng Thượng:
“Hồi Hoàng Thượng, muội muội của thần nữ… tâm duyệt Thái Tử cũng là lẽ thường tình. Thái Tử ngọc thụ lâm phong, xuất sắc hơn người, đương nhiên sẽ là đối tượng tâm duyệt của đông đảo nữ tử.
“Còn chuyện hôn ước tất nhiên là lệnh phụ mẫu, lời bà mai. Chuyện hôn ước của nữ nhi chúng thần chắc hẳn sẽ do phụ mẫu quyết định.”
Trưởng công chúa cười lên tiếng:
“Cô nương này cũng thật cơ linh, tên gọi là gì?”
Ta thành thành thật thật lại hành lễ với Trưởng công chúa, cùng phối hợp diễn kịch.
Trưởng công chúa thập phần thưởng thức nhìn ta một hồi lâu, sau đó nói với phụ thân muốn mời ta đến phủ Công chúa làm khách vài ngày.
Phụ thân vội vàng cảm tạ Trưởng công chúa.
Khách khách sáo sáo nói qua nói lại vài câu, cuối cùng cũng bỏ qua được chuyện khôi hài vừa rồi.
11.
Sau khi cung yến kết thúc, ta cùng Thẩm Diệu Phù vẫn ngồi chung xe ngựa hồi phủ.
Nhưng lúc này, tâm tình Thẩm Diệu Phù không còn hào hứng như khi tiến cung nữa.
Nàng oán hận đổ hết tội lỗi lên đầu ta:
“Đều tại tỷ tỷ! Nếu không phải tỷ tỷ tự nhiên xen vào nói bậy nói bạ, hôm nay muội đã có thể gả cho Thái Tử rồi!”
“Không phải là tỷ tỷ ghen tị với muội đấy chứ? Nhưng chuyện nói muội mang mệnh phượng hoàng không phải do chính tỷ nghĩ ra sao?”
“Không phải là thấy Thái Tử cầu cưới muội rồi, tỷ tỷ lại hối hận đấy chứ!”
Ta phất phất tay với Thẩm Diệu Phù:
“Ồn ào.”
“Yên tâm đi, muội nhất định sẽ được gả cho Thái Tử.”
Dù sao thì loại thân nhân ng/u như heo này, ta đang ước gì nàng ta nhanh nhanh gả vào Đông Cung đây.
Ta đoán không sai.
Đoàn người chúng ta vừa đến cửa hầu phủ, thánh chỉ của hoàng cung cũng theo tới đây.
Nói cái gì mà nhị tiểu thư Thẩm gia lan tâm huệ chất, hiền lương thục đức, quyết định tứ hôn cho Thẩm Diệu Phù cùng Lý Trinh, một năm sau gả vào Đông Cung.
Nhưng không phải thân phận trắc phi như ta đời trước, mà chỉ là tiệp dư.
Chuyện này rõ ràng là hoàng gia đang nhục nhã hầu phủ.
Cũng là đưa ra cảnh cáo với hầu phủ.
Muốn gả vào hoàng cung, được thôi.
Nhưng chuyện bị chê cười, hầu phủ các ngươi phải chịu.
Mẫu thân nghe thánh chỉ xong, khóc không ngừng.
Phụ thân cúi gục đầu, siết chặt thánh chỉ trong tay.
Chỉ có một mình Thẩm Diệu Phù vui mừng đắc ý.
Mẫu thân đột nhiên ngẩng đầu, đi đến trước mặt ta, nắm lấy tay ta:
“Thanh Quân, từ hôm nay, con chính là Phù Nhi! Con thay Phù Nhi gả vào Đông Cung đi!”
Thẩm Diệu Phù là người đầu tiên phản đối:
“Mẫu thân! Tại sao? Rõ ràng là thánh chỉ đã hạ rồi!”
Ta thờ ơ nhìn lại mẫu thân:
“Có phải mẫu thân quên rồi không, Trưởng công chúa nói từ ngày mai con phải đến phủ công chúa ở mấy ngày.”
“Con sống hay ch*t còn chưa biết, sao tráo đổi được? Hơn nữa dù con với muội muội có giống nhau đến đâu cũng chẳng phải sinh đôi, nhìn là phát hiện ra mà.”
“Ý tưởng này của mẫu thân chính là tội khi quân đó. Lần trước không phải phụ thân đã nói tội khi quân là tru di cửu tộc sao?”
“Sao vậy? Sao giờ phụ thân không nói gì? Phụ thân cũng nghĩ giống mẫu thân à?”
Phụ thân không ngừng đánh giá ta:
“Còn một năm nữa mới gả, ai nói không thể nhìn giống nhau.”
“Chờ ngày mai ngươi đến ứng phó với Trưởng công chúa xong liền hồi phủ ngoan ngoãn chờ đợi ngày xuất giá đi!”
Thẩm Diệu Phù hoảng hốt nhìn phụ thân, sau đó quay về phía ta đầy oán hận: