5.
Bầu không khí trong xe ngựa như đặc quánh lại.
Con cháu thế gia từ trước đến nay đều coi trọng thể diện, huống hồ là Tạ Trì Yến – người giờ đây đã không còn thế lực vinh quang ngày trước, chỉ còn chút mặt mũi để giữ lấy tôn nghiêm cuối cùng. Với hắn, mặt mũi lại càng là thứ quan trọng nhất.
Gương mặt Tạ Trì Yến vẫn không đổi sắc, thậm chí nơi khóe môi còn mang theo một nụ cười nhàn nhạt.
Ta lớn lên nơi phố chợ, đã quen nhìn sắc mặt người khác. Càng là những kẻ lạnh lùng, khi tức giận lại càng điềm tĩnh ôn hòa. Càng ôn hòa, lại càng lạnh thấu xương.
Dẫu sao, nếu là ai nghe được lời vừa rồi của Tào Cảnh Hành, biết vị hôn thê tương lai vốn chỉ là thứ hắn không cần, cũng đều sẽ tức giận thôi.
Chuyện này, ta quả thực suy tính không chu toàn. Chỉ nghĩ rằng hắn tiếp nhận tú cầu là xong, lại quên mất lòng người và miệng đời đáng sợ đến nhường nào.
“Công tử Tạ,” ta lên tiếng, “vài năm trước ta từng xem một quẻ. Thầy bói nói tuy ta xuất thân hèn kém, nhưng mệnh vượng phu, ai cưới được ta thì ắt hưng thịnh cát tường, vạn sự hanh thông…”
Nịnh bợ và lấy lòng, ta vốn đã quen thuộc. Muốn nghịch chuyển số phận, phải biết cúi đầu đúng lúc.
Ta bắt chước giọng điệu các ông thầy bói mù ngoài phố, nói khô cả miệng. Thế nhưng Tạ Trì Yến vẫn im lặng, không có lấy một chút phản ứng.
Sự đã đến nước này, cũng đành thuận theo số trời.
Ta khẽ thở dài một hơi:
“Thật ra ta cố ý không ném cho hắn. Ta… không muốn gả cho hắn…”
Tạ Trì Yến rút ánh mắt về, ngón tay thon dài tựa ngọc khẽ cong lại, nhẹ gõ vào vách xe.
Nghe tiếng bánh xe nghiến qua đường đất chậm rãi lăn đi, cuối cùng ta cũng nhẹ nhõm thở ra một hơi.
Thuở nhỏ, ta cùng mẫu thân nương tựa nơi phố chợ sinh sống. Mỗi đêm, người phải đến những tửu lâu, gia trạch giàu sang mà múa kiếm chút bạc. Số bạc ấy còn bị quản sự ép chia, một lượng bạc mà bị lấy mất đến hai phần ba, lại còn phải nén nhịn bao nhiêu nhục nhã.
Nhưng không còn cách nào khác. Thân thể người yếu, nếu không đi múa, ngay cả thuốc uống cũng không mua nổi.
Năm đó, ta mới chỉ mười tuổi. Trong lòng đã âm thầm hạ quyết tâm: sau này nhất định phải kiếm thật nhiều tiền, để mẫu thân sống những tháng ngày sung túc, không còn phải rơi nước mắt trong bóng tối nữa.
Chỉ là, thiên hạ này với nữ nhi mà nói, con đường lại đặc biệt gập ghềnh. Sống lưng của nữ nhân luôn phải cúi thấp, mà lựa chọn lại chẳng có bao nhiêu.
Mẫu thân không cho ta học múa. Ban ngày, ta ra chợ tìm việc vặt. Nhưng sức lực non nớt, bị các chủ quán chê yếu, khiêng hàng không nổi, đến việc vặt cũng chẳng có phần.
Ta đành đi cùng đám trẻ con ra phố xin ăn, cười nói lấy lòng, bày ra đủ trò để mong được thương hại. Nhưng chẳng phải lần nào cũng xin được bạc vụn. Sau này ta dần phát hiện, lời hoa mỹ nhiều khi chẳng có tác dụng, trái lại, nói thật lòng thì dễ lay động người hơn.
Chẳng hạn như: “Ta muốn mua cái bánh nóng cho nương ăn”, “Ta muốn dành tiền mua trâm cho nương cài tóc.”
Những ai không ưa nói lời giả lả, thường sẽ âm thầm cho ta vài đồng tiền lẻ.
Quan trọng nhất là phải biết rõ người trước mặt thích nghe gì.
Nghĩ tới đây, lòng ta cũng dần ổn hơn.
Ngoài xe, dường như Tào Cảnh Hành đã thấy chiếc xe ngựa của Tạ gia, cất tiếng hỏi:
“Xe của Tạ phủ sao lại xuất hiện ở đây?”
Tiểu tư vì vừa bị hắn trách mắng, nên giờ không dám nhắc đến ta nữa, chỉ rụt rè bẩm:
“Công tử Tạ đã tiếp nhận tú cầu, cùng… vị cô nương kia đến phủ Công chúa tạ ơn.”
Xe ngựa chầm chậm rẽ ngoặt. Tiếng nói phía sau cũng theo đó mà tan dần trong gió.
6.
Tạ gia hành động rất nhanh. Vừa từ phủ Công chúa trở về tạ ơn xong, sính lễ đã được đưa tới Trần phủ. Từng rương gỗ lớn chồng chất hai tầng đầy kín tiền viện, đếm không xuể.
Chỉ trong thời gian ngắn như vậy mà đã chuẩn bị chu đáo đến thế, xem ra đã sớm có sắp đặt từ trước.
Khi ta bước vào cửa, quản gia đang cười không khép được miệng trong lúc kiểm kê. Vừa thấy ta, liền khom người chạy vội tới, miệng không ngừng niềm nở:“Ôi chao, tiểu thư đã về rồi đấy à!”
Thấy ta trở về, những nha hoàn và hạ nhân khác cũng buông công việc trong tay, chạy đến hành lễ vấn an.
Ngay cả phụ thân, khi dùng bữa cũng gắp thêm một đũa thức ăn vào bát ta. Trên bàn còn thêm một món mà ta yêu thích — đây là chuyện chưa từng có trước kia.
Trước nay, bữa ăn của ta chỉ được mang đến phòng, đều là đồ thừa từ bàn ăn chính, qua tay hạ nhân vài lượt, món ngon đã chẳng còn lại bao nhiêu, chỉ còn vài cọng rau dập úa.
Chỉ trong nửa ngày ngắn ngủi, ta đã được nếm trải một phần nhỏ của thứ mà cả đời trước chưa từng có: lòng tốt, và chút ấm áp của tình thân.
Có lẽ với những tiểu thư thế gia mà nói, những điều ấy chẳng có gì to tát. Nhưng với ta, với mẫu thân đã khuất, đó là ngọn núi cao không thể chạm đến.