11.
Khi ta cùng Tạ Trì Yến từ hậu viện trở về tiền sảnh, đúng lúc nghe thấy hạ nhân thông báo: Tào Cảnh Hành đến rồi.
Nhà họ Tào và nhà họ Trần vốn là thế giao, cho dù hôn sự đã đứt, phụ thân vẫn sai người gửi thiệp mời.
Chỉ là hắn vốn không muốn đến, dây dưa mãi đến khi yến tiệc đã bắt đầu mới chịu chậm rãi xuất hiện. Từ xa đã trông thấy hắn đen mặt bước qua ngưỡng cửa, ánh mắt đảo một vòng liền dừng lại trên người ta, lập tức chau mày, rồi dời đi như thể không muốn nhìn lâu thêm lấy một khắc.
Hắn hoàn toàn không nhận ra người đứng bên cạnh ta là ai, bước chân càng thêm nhanh, lướt qua vai ta như thể chưa từng quen biết.
Phụ thân ban đầu còn thất vọng vì Tạ Trì Yến không đến, nhưng khi nhìn thấy hắn xuất hiện, sắc mặt lập tức đổi khác. Hai má vì rượu mà ửng đỏ, người lảo đảo loạng choạng đứng dậy:
“Hiền tế ngoan của ta tới rồi! Mau, mau ngồi vào đây!”
Phụ thân vì rượu mà mất cả chừng mực, chẳng màng thể diện, vội vàng bước xuống bậc thềm định tiến lên nghênh đón Tạ Trì Yến.
Vừa hay, lại đụng phải Tào Cảnh Hành — người còn đang định bụng sẽ tỏ sắc mặt lạnh nhạt với ta, nhân cơ hội này dằn mặt, khiến ta biết thế nào là bị bỏ rơi.
Hai người vừa chạm mặt nhau, tình cảnh tức khắc trở nên vô cùng lúng túng.
Tào Cảnh Hành sa sầm mặt mày, còn tưởng lời ấy là dành cho hắn.
Bởi theo như những gì đã bàn bạc trước kia, thì chỉ còn một tháng nữa là đến ngày ta bước vào cửa nhà họ Tào.
Hắn không vui, cất giọng lạnh lùng nói:
“Thúc phụ nói quá lời rồi. Không cần sớm như vậy đã gọi ta là hiền tế, cũng chẳng cần vội thúc giục. Trong lòng ta tự có tính toán.”
“Sở dĩ chậm chạp chưa đến Trần phủ bàn bạc hôn sự, là vì ta định để Trần Minh Nguyệt làm thiếp. Chỉ là thiếp thôi, không cần tổ chức hôn lễ. Đến lúc đó, ta sẽ cho một cỗ kiệu nhỏ đón nàng từ cửa sau Tào phủ vào là được.”
Tào Cảnh Hành ngẩng cao đầu, đầy vẻ đắc ý, như thể hắn đã nắm chắc thời cơ trong tay, chờ ta cúi đầu nhượng bộ.
Lời vừa dứt, cả đại sảnh lặng như tờ.
Phụ thân vì uống quá nhiều rượu nên chưa kịp phản ứng, còn ta vừa định mở miệng thì đã bị Tạ Trì Yến điềm nhiên cướp lời.
“Phụ thân uống nhiều rồi. Người đâu, đi nấu một bát canh giải rượu.”
Giọng hắn bình thản tự nhiên, cứ như đang ở chính phủ mình.
Dứt lời, hắn mới thong thả xoay người lại.
“Ngươi là công tử họ Tào? Trần Minh Nguyệt là chính thất được ta cưới hỏi đàng hoàng, tám kiệu rước về từ cửa lớn, còn chưa tới lượt ngươi sắp đặt.”
Hai chữ “công tử” hắn gọi vô cùng tùy tiện, nhẹ như gió thoảng, nhưng lại đủ để đâm thẳng vào sĩ diện của người kia.
Tạ Trì Yến – xuất thân thế gia, lại thông tuệ từ nhỏ – làm sao không biết phải nói như thế nào mới khiến đối phương cảm nhận được ác ý sâu cay nhất.
Lúc này, Tào Cảnh Hành không còn giữ nổi vẻ mặt lạnh nhạt cao ngạo nữa. Hắn trừng lớn mắt, lắp bắp:
“Cái… cái gì… khi nào thì… sao ta không biết?!”
Hắn đương nhiên không biết. Hôm ấy đến phủ Đại Trưởng công chúa tạ ơn, nếu hắn chịu đến, hẳn đã trông thấy rõ — tú cầu của ta căn bản chẳng phải ném cho hắn.
Chỉ là, giữa đường hắn bị một nhóm người chặn lại, bị đánh bằng gậy đen một trận, đến nay vẫn chưa tìm ra kẻ ra tay.
Kỳ thực, Trần phủ đã đưa thư hủy hôn sang Tào gia.
Chẳng qua vì hắn từng căn dặn rằng không muốn nghe thêm bất cứ tin tức gì liên quan đến ta, nên trong phủ cũng chẳng ai dám mở miệng nhắc đến tên ta nữa.
Bấy lâu nay, Tào Cảnh Hành vẫn bận rộn qua lại bên cạnh Tôn tiểu thư, dốc lòng lấy lòng người trong mộng.
Tiệc mừng thọ kết thúc trong không khí lạnh nhạt. Tào Cảnh Hành giận đến đỏ mặt, chỉ tay vào ta, mắng rằng ta vì muốn hắn cưới nên giở đủ trò hèn hạ, thậm chí còn lôi cả nhà họ Tạ vào cuộc.
Cuối cùng, bộ dạng như kẻ đang nhẫn nhịn, hắn nói:
“Nếu nàng chịu hòa ly với Tạ Trì Yến, ta sẽ cưới nàng làm chính thê. Ta sẽ thương lượng với Tôn tiểu thư, để nàng làm bình thê.”
Từng lời từng chữ, đều là sự miễn cưỡng và thỏa hiệp đầy khinh rẻ.
Tạ Trì Yến khẽ cười, vừa định nâng tay ra hiệu thì bị ta nhẹ nhàng chặn lại.
Ta nghiêng đầu nhìn hắn, chậm rãi nói:
“Chẳng phải ngươi bảo, muốn rút gốc chặt rễ, một đao cắt sạch hay sao?”
12.
Cơ hội, lập tức liền tới.
Rằm tháng Tám, Trưởng công chúa mời các tiểu thư công tử thế gia đến hành cung ngoài thành dự dạ yến. Lần này, không chỉ có Tào Cảnh Hành và Trần Ngọc Huyên, mà cả Tôn tiểu thư cùng Tần công tử cũng sẽ có mặt.
Người đều đã tụ hội, vở diễn hay cũng nên khởi màn.
Chỉ là, trước khi màn kịch chính thức bắt đầu, ta còn một việc cần làm.
Ta lặng lẽ giấu thiệp mời đi, rồi viện cớ muốn về nhà mẹ đẻ, âm thầm ra khỏi cửa. Dù sao Tạ Trì Yến cũng không ưa náo nhiệt, sẽ không đến hành cung, càng không có ai nói cho chàng biết ta đi đâu, nên không sợ bại lộ.
Hành cung náo nhiệt rộn ràng, kẻ tới người lui như nước chảy. Ta tìm suốt hồi lâu, mới bắt gặp Tào Cảnh Hành đang ngồi lẻ loi trong một góc vắng.
Hắn uống từng chén từng chén, như muốn mượn rượu giải sầu. Bên cạnh lại chẳng thấy bóng dáng Tôn tiểu thư đâu.
Chẳng bao lâu sau, hắn đã say mềm, đứng cũng không vững. Tiểu đồng phải vội đỡ lấy, dìu hắn về phòng khách phía sau để nghỉ ngơi.