Nụ cười trên mặt Tiêu Triệt lập tức đông cứng, sắc mặt tái nhợt không còn giọt m/á/u.
Linh Lung giật mình vén khăn trùm đầu, gương mặt tràn ngập hoảng loạn.
Giọng viên nội giám không hề ngừng lại, từng chữ rơi xuống như băng đá.
“Theo chỉ dụ của Thái hậu.”
“Lập tức bắt giữ Tiêu Triệt và Linh Lung để thẩm tra.”
“Xét Chiêu Minh quận chúa tố giác có công, đặc chuẩn hòa ly với Tiêu Triệt.”
“Lập tức nghênh quận chúa nhập cung, thỉnh ngự y tận tâm cứu chữa.”
Tố giác…
Hòa ly…
Tiêu Triệt đột ngột ngẩng đầu, trên gương mặt là sự chấn động khó tin cùng nỗi hoang mang khổng lồ, tựa như vừa nghe phải điều hoang đường nhất trên đời.
Minh Vi?
Nàng tố cáo ta?
Muốn hòa ly với ta?
Không.
Không thể nào.
Nàng yêu ta đến như vậy cơ mà.
“Không… không phải thế… chuyện này nhất định có hiểu lầm!”
Hắn theo bản năng gào lên biện giải, cố giãy giụa, nhưng bị thị vệ ghì chặt không buông.
“Quận chúa!”
“Đúng rồi, quận chúa đâu?!”
“Ta muốn gặp nàng!”
Hắn như kẻ chộp được cọng rơm cứu mạng, hai mắt đỏ ngầu gào thét.
“Cho ta gặp Minh Vi!”
“Nàng sẽ không làm chuyện này!”
“Nàng sẽ không!”
Viên thống lĩnh thị vệ dẫn đầu hừ lạnh một tiếng, phất tay ra lệnh.
“Tìm!”
“Nhất định phải tìm được quận chúa!”
Tiếng bước chân hỗn loạn cuối cùng cũng áp sát góc viện bị lãng quên này.
Cánh cổng viện đóng chặt bị đ/â/m mạnh mở toang.
Ánh nắng tràn vào, chiếu rõ cảnh tượng thê lương trong phòng.
Tiểu Đường mềm nhũn ngã bên cạnh thi thể ta, khóc đến gần như ngất lịm.
Còn ta, lặng lẽ nằm ở đó.
Sắc mặt xám xịt.
Thân thể đã sớm lạnh cứng.
Không còn một tia sinh khí.
Mọi ồn ào, tranh cãi và biện giải, ngay khoảnh khắc này, đều đột ngột dừng lại.
Thời gian dường như ngưng đọng.
Tiêu Triệt bị người áp giải, lảo đảo bước vào căn phòng.
Khi ánh mắt hắn chạm đến thân thể vô tri nằm trên giường kia, cả con người hắn như bị rút cạn hồn phách trong khoảnh khắc.
Những cảm xúc trên gương mặt hắn, từ chấn động, phẫn nộ đến biện giải, tất cả đều đông cứng lại.
Rồi từng chút một vỡ vụn, rơi rụng.
Cuối cùng chỉ còn lại một khoảng trống rỗng lạnh lẽo đến tận xương tủy, một sự trống rỗng không sao hiểu nổi.
Hắn giãy giụa, từng bước từng bước lê đến bên giường.
Đôi mắt hắn dán chặt lên người ta, như thể muốn từ gương mặt tái nhợt kia tìm ra dù chỉ một dấu hiệu còn đang hô hấp.
“Minh… Minh Vi?”
Giọng hắn khô khốc như giấy ráp cọ vào nhau.
“Nàng… nàng lừa ta, đúng không?”
“Nàng chỉ là giận ta thôi…”
“Nàng đứng dậy đi…”
“Nàng đứng dậy mắng ta đi…”
Hắn đưa tay ra, đầu ngón tay run rẩy muốn chạm vào gương mặt ta, nhưng ngay khoảnh khắc sắp chạm tới, lại đột ngột rụt về, như thể bị cái lạnh băng giá kia làm bỏng.
“Tờ hòa ly…”
“Tờ hòa ly nàng đưa cho ta…”
Hắn lẩm bẩm một mình, như cuối cùng cũng nhớ ra điều gì đó.
Hắn đột ngột móc từ trong ngực ra tờ hòa ly thư đã bị vò nhàu nát, đồng tử kịch liệt run rẩy.
“Nàng… nàng là nghiêm túc sao?”
“Nàng… thật sự tố cáo ta?”
“Chỉ để… rời khỏi ta ư?”
Cảm giác hoang đường khổng lồ không sao lý giải được, cùng với một nỗi sợ hãi muộn màng đến mức hủy diệt, cuối cùng cũng cuốn lấy hắn.
Hắn lảo đảo lùi lại một bước, đột ngột lắc đầu, giọng nói khàn đặc vỡ vụn, mang theo một sự tỉnh ngộ đến muộn mà chính hắn cũng không dám tin.
“Không, không thể nào…”
“Sao nàng lại ch//t…”
“Sao nàng có thể… ch//t được?”
“Ta… ta chưa từng nghĩ…”
“Sẽ thành ra thế này…”