1.Ta lại mơ giấc mộng ấy.
Trong mơ, ta vẫn ở trong một căn phòng xa lạ, ánh nến chập chờn, chăn đệm ấm áp.Có một nam nhân khẽ hôn mái tóc ta, dịu dàng gọi tên tự của ta.“Kiều Kiều, Kiều Kiều, nàng mãi là Kiều Kiều của ta.”
Không hiểu vì sao mỗi lần trong mơ, ta luôn cảm giác hắn rất đỗi quen thuộc, thế nên ta vô thức ôm lấy hắn.
Căn phòng tối mịt, ta không thấy rõ khuôn mặt hắn, chỉ có thể dựa vào lớp vải cùng hoa văn dưới lòng bàn tay, lờ mờ nhận ra dường như hắn đang mặc bộ quan phục nghiêm trang.
Càng nhìn kỹ, ta mới thấy trên ngực hắn có một vết bớt màu hồng nhạt, hệt như một quả đào nhỏ xinh.
Giấc mơ này tựa như ánh sáng màu cam ấm áp, vô cùng an yên.Hương vị lưu lại đầy vấn vương.
2.Khi ta mở mắt, vẫn là khung cảnh quen thuộc trong phủ.
Người xưa nói, đang mơ thì chẳng hề biết mình mơ, quả nhiên không sai.
Nha hoàn gác đêm nghe tiếng ta động, vội bưng lò sưởi tiến vào, vừa châm nến xong liền giật mình kêu lên:“Tiểu thư! Có khi nào người bị cảm lạnh không? Sao mặt lại đỏ vậy?”
Ta mím môi, đưa tay che mặt.Ta còn chưa xuất giá, thậm chí chưa đính hôn, sao lại có giấc mơ mờ ám như thế này chứ?
Việc này, có chế/t cũng không thể để ai biết.
3.Dùng xong bữa sáng, vẫn không thấy ca ca sang thỉnh an.
Cha hừ giọng:“Tên tiểu tử thối, lại chẳng biết đang lê la nơi nào.”
Đầu óc ta vốn đang lửng lơ vì giấc mơ kỳ lạ, nghe cha nói thế liền giật mình lo lắng cho ca ca.
Ta hiểu rõ tính cách ca ca: tuy ca bông lơn nhưng thực chất rất hiếu thuận. Nếu thức trắng đêm không về, chắc chắn phải có người về báo tin.
Ta buông đũa, nghĩ đi nghĩ lại thấy bất an.
May mắn mẫu thân cũng chung suy nghĩ, bà gọi mấy nha hoàn sai vặt thường phục vụ ca ca, hỏi kỹ xem hôm qua ca ra ngoài thế nào, rồi sai người đi tìm.
Lần tìm kiếm này dẫn tới nha môn.
Hóa ra hôm qua ca ca vì say rượu, buột miệng bình luận chuyện triều chính, lỡ lời xúc phạm thánh thượng, bị quan phủ bắt giữ.
Bữa tiệc hôm qua người tham dự đông đúc, quan binh tóm hơn mười công tử nhà quyền quý, sự việc gây chấn động, liền giao cho Đại Lý Tự Khanh - Lý Kỷ Từ thẩm vấn.
Vụ án này, mới xử sơ bộ đã mất vài ngày.
Nghe đồn Lý Kỷ Từ là kẻ “mặt sắt không tình,” thủ đoạn sắc bén.
Tuy hắn từng là đồng môn của ca ca, nhưng thi cử lần đầu đã đỗ Trạng nguyên, giờ khác xưa rồi. Vả lại, hắn luôn giữ mình cao ngạo, e chẳng màng chút tình xưa.
Mà án này nói lớn không lớn, nói nhỏ chẳng nhỏ. Văn nhân chỉ cần muốn bới móc, tâm trạng vui thì bỏ qua, buồn thì… muốn chỉnh ai liền chỉnh người đó.
Ta thấp thỏm không yên, cha cùng những quan viên liên quan lại vừa bị triệu vào cung.
Mẫu thân sầu khổ, rối bời đến hoảng loạn.
Ta đành đội mũ che mặt, khoác y phục đơn giản, thuê xe ngựa đến đại lao thăm ca ca.
Trong ngục tối tăm ẩm ướt, khắp nơi vang tiếng rên rỉ.
Ta lòng như lửa đốt, quét mắt nhìn một vòng thấy ca ca ngồi thẫn thờ trên nền đất, may mà chưa bị thương.