4.Ta nghe xong, còn chưa kịp tin, liền ngẩng đầu.
Vô tình chạm phải ánh mắt Lý đại nhân.
Dường như hắn chỉ hờ hững nhìn xuống, đôi con ngươi lạnh lẽo như bông tuyết vùng núi, khó lòng chạm tới.
Thế nhưng, vì ca ca, ta đành gắng gượng lấy can đảm.
“Lý đại nhân.”
Lý Kỷ Từ quả nhiên dừng bước. Ta cố gắng kiềm chế trái tim nhảy loạn, run run tiến về phía “sát thần” lừng danh chốn triều đình:
“Tiểu nữ Tạ Mộng Kiều bái kiến ngài. Không biết đại nhân còn nhớ ca ca ta, Tạ Đình Sơn? Lần này huynh ấy bị oan, mong đại nhân rũ lòng xét kỹ.”
Giọng ta run vì căng thẳng, chẳng hiểu sao lúc tiếp xúc đồng liêu của cha ta vẫn bình tĩnh, nhưng nay đứng trước Lý Kỷ Từ lại vô cùng căng thẳng.
Trong giây phút đầu óc quay cuồng, ta bất giác nhìn chằm chằm vào đai lưng trên hông hắn.
Chiếc đai ấy bình thường, chẳng đính tua rua hay ngọc bội, gọn gàng sạch sẽ, thậm chí không cả túi thơm, chỉ rộng chừng hai ngón tay.
Nhưng kỳ lạ, ta lại có cảm giác quen thuộc, dường như chính tay mình từng chạm qua, chỉ cần nhìn đã tưởng tượng được cảm xúc khi sờ vào.
Ta lắc đầu, ép mình tỉnh lại.
Lý Kỷ Từ nheo mắt, tựa hồ rất khó chịu trước sự lúng túng xa cách của ta, lạnh lùng đáp:“Công việc không xen tình riêng. Bản quan sẽ không hàm oan người tốt, cũng không tha kẻ có tội. Ngươi muốn lấy tình riêng cầu tha? Si tâm vọng tưởng.”
Dứt lời, hắn quay lưng bỏ đi.
Đêm đó, ta lại mơ.
5.Trong mơ, vẫn là ánh nến lắt lay cùng nam nhân si tình.
Bóng hắn không rõ, hắn áp môi lên cổ ta, khẽ nói:“Kiều Kiều, ta vui lắm.”
“Vui vì lại gặp được nàng.”
Hắn bật cười, niềm hân hoan gần như lấn át tất cả, nhưng ngay khoảnh khắc sau, giọng hắn pha lẫn tủi hờn, oán trách:“Tại sao nàng chỉ gọi ta là ‘đại nhân’? Tại sao nàng sợ ta đến thế? Chẳng lẽ nàng quên ta là ai rồi ư?”
Ngươi là ai?
Ta mơ màng tự hỏi, đưa tay muốn xua tan màn đêm dày, nhìn rõ khuôn mặt hắn.
Nhưng khi tia lửa chợt lóe, suýt soi rõ dung nhan, hắn lại cúi đầu.
Hắn nhẹ nhàng đặt tay mình lên tay ta, mười ngón đan xen.
Rồi hắn nắm tay ta, gục đầu thấp hơn:“Ta… có gì xứng với nàng?” – Giọng nói ngập đầy u uất tĩnh mịch.
Giấc mộng tan biến trong âm điệu tự giễu nặng nề ấy.
Khi ta bừng tỉnh, vô thức nhìn ra cửa sổ, bắt gặp một tia sáng trắng lướt qua.
Có lẽ là ngọn đèn lồng vội vàng được thắp lên trong đêm.
Ta lập tức bước xuống giường, ăn mặc chỉnh tề chạy ra ngoài.
Giữa sân, ca ca đã trở về.
Mẹ rưng rưng nước mắt sờ khắp mặt và áo ca ca.
Ca trông thấy ta, nhoẻn miệng cười, dang tay: “Muội muội, mau lại đây!”
Ta mừng khôn xiết.
Ông trời quả có mắt, để ca ca ta bình an vượt qua kiếp nạn này.