1.
Thư sinh ấy họ Cố, tên Cố Niên. Ta không quen hắn.
Lúc hắn đến, ta còn đang giặt đồ bên suối hoa đào ngoài thôn. Hôm nay phải giặt chăn màn cho nhà phú hộ ở thôn Đông, loay hoay mất ba bốn canh giờ.
Lục thẩm làm mối đến gọi, ta mất kiên nhẫn nói: “Không gả. Đừng làm lỡ việc giặt đồ của ta.”
Lục thẩm khuyên nhủ: “Xuân Nhi à, lần này khác đấy, tuy cũng là quan phu...”
Ta ngắt lời bà ấy: “Cái gì? Lại là quan phu?”
Nói rồi, ta xách cái chạy giặt đồ quay người đi về nhà.
Đúng là ở đâu cũng có người thiếu đòn.
Lục thẩm thấy dáng vẻ ta không đúng, vội vàng đi theo khuyên nhủ: “Xuân Nhi, tuyệt đối đừng làm liều! Người ta là chính nhân quân tử đấy.”
Ta hừ lạnh: “Kế phụ của ta cho bà bao nhiêu bạc?”
Kế phụ của ta họ Vương.
Lục thẩm kêu oan: “Cái này thì oan cho phụ thân ngươi rồi. Là Cố tú tài tự mình đến hỏi cưới. Ta nói này, Xuân Nhi, ngươi cũng đừng kén chọn nữa. Ngươi đã hai mươi rồi. Nữ nhi không thành thân thì sống thế nào? Nội mỗi người đồn một câu cũng đủ dìm chế//t ngươi rồi!”
Ta bĩu môi: “Hừ, có gì mà không sống được? Ai dám lắm lời, ta cắ//t lưỡi thị.”
Ta không muốn thành thân, bởi từ nhỏ đã biết, loại người như ta mà gả đi, chẳng có chuyện gì tốt đẹp.
Phụ mệnh mẫu nghi, mai mối thành thân. Kế phụ của ta ghét ta đến nghiến răng nghiến lợi, đời nào tìm cho ta một nhà tử tế?
Huống hồ ta tự biết rõ thanh danh của mình.
Nhưng không ngờ vẫn có tên quan phu dám tới cửa cầu thân.
Ta muốn xem hắn là anh hùng phương nào.
Lục thẩm vừa theo ta về vừa không ngừng khuyên nhủ: “Xuân Nhi à, đừng làm liều... Xuân Nhi à, đừng động tay nữa... Xuân Nhi à...”
Ta chẳng nghe lọt chữ nào, nổi gió xông thẳng về nhà, sau đó dừng sững lại.
Một thư sinh trắng trẻo yếu ớt đang ngồi trong phòng.
Vừa thấy ta, hắn lập tức đứng bật dậy.
Rõ ràng hắn rất sợ ta, không ngừng nuốt nước bọt. Nhưng vẫn gắng gượng lên tiếng: “Xuân nương, Cố mỗ thành tâm đến cầu thân.”
Ta liếc nhìn cây chày giặt trong tay.
Thôi bỏ đi, với cái thân thể mảnh mai kia, chỉ một gậy là lấy trọn mạng rồi.
Ta thề, thật sự là vì ta không muốn thành sát nhân nên mới không ra tay.
Nhất định không phải vì hắn quá tuấn tú.
2.
Đúng là hắn tuấn tú thật, nhưng cũng chưa đến mức khiến ta phải gả cho hắn.
Mấy tên vô lại trong thôn có dáng vẻ coi được, cũng lắm chiêu trò hành hạ người khác.
Nhìn thêm vài lần thì không sao, chứ muốn gả cho hắn, chỉ có thể là ta bị điên.
Cố tú tài thấy ta không chịu gật đầu, bèn nói: “Tại hạ cả gan, xin Xuân nương nể mặt ra ngoài nói chuyện một lát.”
Mọi người bèn tản ra.
Cố tú tài dè dặt nói: “Ta nghe nói, lúc từ hôn, nàng từng bắt hai lão già kia ngủ cũng phải mở mắt thay phiên để canh gác à?”
Ta liếc hắn một cái: “Phải, ngươi cũng muốn vậy sao?”
Hắn cúi người đáp: “Ta biết mình là quan phu, lại có một nữ nhi tám tuổi, không xứng với Xuân nương. Nhưng nếu Xuân nương bằng lòng gả cho ta, ta xin hứa tuyệt đối không để nàng chịu uất ức. Nàng ở nhà ta, muốn đánh ta, muốn mắng ta gì cũng được. Cả nữ nhi của ta nữa, nàng cũng có thể đánh, có thể mắng.”
“Hả?”
Đến lượt ta sững người.
Ý gì đây? Tự đến xin người ta đánh mình à?
Bọn nam nhân trong mười dặm tám thôn này, thích nhất là hai chuyện: uống rượu và đánh thê tử.
Đó cũng là một trong những lý do khiến ta quyết tâm không thành thân.
Nhưng một tên nam nhân tự đến xin người ta đánh mình thế này, đúng là ta chưa từng gặp bao giờ.
Quả nhiên, mấy kẻ có mặt mũi khôi ngô, chiêu trò cũng khác người.
Dường như Cố tú tài đoán được sự nghi ngờ trong lòng ta, vội vàng giải thích: “Không phải như nàng nghĩ đâu. Cố mỗ chỉ xin một điều duy nhất. Chính là đừng để người ngoài ức hiếp ta và nữ nhi thôi.”
À, hiểu rồi. Thì ra là một kẻ bị ăn hiếp đến mức không dám phản kháng.
Ta hừ lạnh: “Ngay cả bản thân cũng không bảo vệ nổi, nữ nhi của mình cũng không giữ được, làm phụ thân như ngươi quá vô dụng rồi. Ta không lấy loại nam nhân như ngươi.”
Cố tú tài nghe vậy có vẻ hơi sốt ruột: “Xuân nương, mỗi năm ta có thể đưa nàng mười lượng bạc. Nếu nàng không muốn... viên phòng... cũng được. Chỉ cần bảo vệ ta với nữ nhi thôi. Với lại, theo luật lệ, nữ nhân hai mươi tuổi chưa xuất giá thì phải nộp thuế thân. Nàng lấy ta còn có thể miễn nộp thuế.”
Mười lượng bạc? Miễn thuế thân?
Trong đầu ta tự động quy đổi thành mấy năm giặt không xuể bao nhiêu là y phục chăn đệm.
Haiz, ta vất vả giặt giũ cũng chỉ để gom cho đủ khoản thuế ấy mà thôi.
Thế là ta xiêu lòng.
Ta nghiêm túc nói: “Cố tú tài, ta nói thật cho ngươi biết. Ngươi cưới ta chẳng có lợi gì đâu. Chi bằng thuê ta làm tiêu sư đi? Ta đảm bảo không kẻ nào dám động vào hai người nhà ngươi, dù chỉ một sợi lông.”
Vừa nói, ta vừa vung vẩy cái chày giặt đồ.
Mặt Cố tú tài trắng bệch, nói: “Không làm tiêu sư được đâu. Ta có thể giả vờ cưới nàng. Ta cam đoan không động vào người nàng. Ta trả thêm bạc, cũng không cần kéo dài lâu. Đại khái chỉ một năm là đủ.”
Câu này thật khiến ta không hiểu nổi.
“Ngươi làm vậy rốt cuộc là vì cái gì?”
Cố tú tài suy nghĩ một lúc, rồi khẽ ghé tai nói với ta vài câu.
Ta trợn tròn mắt.
Gì cơ? Còn có chuyện như vậy sao?
Vậy thì... ta đồng ý gả!
3.
Hôm ta xuất giá, kế phụ bày ra vẻ mặt như thể sắp làm nên đại sự.