5.
Sân Cố gia.
Một đám đông đen nghịt chặn trước cổng, ồn ào náo loạn, tranh cãi sôi sục.
Người đứng đầu là một lão già mặt vàng, ngậm ống điếu dài. Ông ta chính là tộc trưởng. Mùi thuốc nồng nặc hăng hắc xộc thẳng vào mũi.
Ta âm thầm tính toán trong lòng. Nhìn cái trận thế này, chút bạc mà Cố tú tài trả cho ta, cũng không tính là bất lương. Nếu hắn còn có lương tâm, mà ta lại thêm phần dũng mãnh, không chừng còn có thể đòi thêm!
Nghĩ thế, ta sải bước lao lên, Cố tú tài vội kéo ta lại: “Xuân nương, cẩn thận!”
Ta nhét đứa nhỏ đang giả vờ ngủ trong lòng vào tay Cố Niên: “Chàng cứ bảo vệ Tiểu Thảo Nha là được!”
Tiểu Thảo Nha đã mở mắt từ lâu, vành mắt đỏ hoe, môi mím lại muốn khóc. Ta khẽ nói với nó: “Giờ không được khóc, mình không thể yếu thế!”
Tiểu Thảo Nha phồng má, siết chặt nắm tay nhỏ, gật đầu.
Đám người kia không ai thèm liếc ta một cái. Tất cả ánh mắt đều đổ dồn lên người Cố Niên.
Tộc trưởng hắng giọng, gõ ống điếu vào đế giày, lập tức cả sân yên lặng như tờ.
“Cố tú tài.” Giọng ông ta không lớn, nhưng lạnh như băng: “Ruộng đất và nhà ở của tộc, ngươi nên trả lại rồi.”
Sắc mặt Cố Niên trắng bệch, lắp bắp: “Tộc trưởng… cái đó… cái đó là Thanh Liên để lại cho Tiểu Thảo Nha…”
“Mẫu thân của nó đã mất hơn nửa năm rồi!” Một nữ nhân có khuôn mặt dài như ngựa chen ngang, giọng chua ngoa chói tai: “Một thứ nữ nhi như thế mà chiếm đất tổ là sao? Nhi tử Đại Đản của ta còn đang chờ cái nhà này để cưới thê tử đấy!”
Một gã nam nhân lập tức hùa theo: “Phải đó! Nhị Quả của ta mới sinh thêm nhi tử, đất không đủ canh tác! Không thể chỉ lo cho mỗi nhà các người!”
Lời lẽ như mưa đá trút xuống đầu.
“Chiếm của không!”
“Học hành gì mà như đổ vào bụng chó!”
...
Cố Niên bị ép lùi từng bước, chỉ vào đám người ấy, môi run rẩy nhưng chỉ thốt ra được vài tiếng: “Các… các người…”
Mặt hắn tím tái, vậy mà cũng không nói nổi một câu cho ra hồn.
Đám người kia thấy thế thì vênh mặt nghênh ngang, trông chẳng khác nào mấy con gà chọi vừa thắng trận.
Cuối cùng ta cũng hiểu vì sao Cố Niên lại kiên quyết nhờ ta bảo vệ hắn và nữ nhi.
Như bây giờ, bị ép đến thế rồi, câu phản kháng sắc bén nhất hắn nói ra được cũng chỉ là: “Thật là… sỉ nhục thư sinh!”
Tộc trưởng nghe xong nhếch môi cười lạnh, ánh mắt như ngâm độc: “Cố tú tài, nể tình ngươi từng dạy chữ cho bọn trẻ trong tộc, tộc mới bao dung ngươi cho đến nay. Nếu còn dây dưa, đừng trách tộc không giữ thể diện.”
Ta còn chưa kịp mở miệng thì Tiểu Thảo Nha đã “huhu” một tiếng khóc òa lên: “Đây là do mẫu thân để lại cho ta! Các người bắt nạt một đứa trẻ! Ta… ta đâm đầu vào từ đường, hỏi Thái gia tổ xem ta có còn là người Cố gia nữa không?”
Tiếng khóc nghẹn ngào, ai nấy nghe xong đều áy náy cúi đầu.
Mụ mặt ngựa kia chống nạnh gào: “Khóc gì mà như nhà có tang! Ngươi là nữ nhi thì biết cái quái gì! Muốn tộc nuôi một đứa phá tài à?”
Tộc trưởng đặt ống điếu xuống, lạnh lùng ra lệnh: “Hai ngày nữa dọn đi!”
Quả thật đã ép ta đến phát điên rồi.
Ta cố ý nghiêng đầu hét to: “Cố Niên, lúc chàng cầu hôn ta, chẳng phải đã vỗ ngực bảo là có nhà có đất sao?”
“Có mà, giấy nhà giấy đất ta đều có cả!” Hắn lắp bắp.
“Vậy mấy kẻ này là ai? Dựa vào đâu mà vô sỉ đến mức bắt chàng giao đất đai nhà cửa thế?”
“Vô lễ! Thứ nữ nhân chua ngoa kia từ đâu đến, dám xúc phạm tộc quy? Không có nhi tử thì không được thừa kế sản nghiệp tổ tông! Đây là quy định tổ tiên để lại! Nhà hắn không có nhi tử mà chiếm đất không trả, là vi phạm tộc quy!”
Tộc trưởng sầm mặt mắng.
Cả đám người răm rắp nín thở.
Ta cười khẩy: “Tộc quy à? Tộc quy Cố gia đúng không? Vậy xin hỏi…”
Ta đột ngột giơ tay chỉ vào Cố Niên: “Hắn, Cố Niên, có tính là người Cố gia không?”
“Dĩ nhiên là tính.” Tộc trưởng đáp ngay.
“Vậy sao ông biết sau này hắn không sinh được nhi tử?”
Tộc trưởng nghẹn lời.
Mụ mặt ngựa vội nói: “Hắn là rể họ, vốn không mang họ Cố, sao tính là người Cố gia?”
Tộc trưởng bừng tỉnh, gật đầu lia lịa: “Phải! Vừa rồi ta nói nhầm. Hắn không phải người Cố gia!”
Ta gật đầu: “À, hiểu rồi. Cố Niên không phải người của Cố gia.”
Cố Niên cuống quýt: “Xuân nương, sao nàng cũng…”
Tiểu Thảo Nha cũng tròn mắt nhìn ta, ánh mắt vừa thất vọng vừa buồn rầu, nước mắt rưng rưng.
Cả đám người lập tức hò reo, mắng mỏ:
“Đồ rể họ, không phải người Cố gia thì có tư cách gì chiếm đất?”
“Đúng là không nên tử tế với hắn, để hắn ở đây thêm nửa năm là quá nhân từ rồi!”
...
Ta bỗng cười lạnh: “Đã không được xem là người Cố gia, thì tại sao hắn phải tuân theo tộc quy Cố gia?”
Cả đám người tức thì chết lặng.
Vừa rồi còn hung hăng như gà trống thắng trận, giờ thì há hốc mồm như gà bị bóp cổ, không nói nổi một lời.
Yên tĩnh đến ngột ngạt.
Một lúc sau, cơ mặt tộc trưởng giật giật. Ông ta gằn giọng: “Không thèm đôi co với nữ nhân nông cạn. Cố Niên, ngươi nghe cho kỹ, đất và nhà này, nhất định phải trả lại. Nếu không... thì báo quan!”
Hai từ cuối ông ta nghiến rất mạnh, đầy rẫy đe dọa. Ai cũng biết, huyện lệnh chính là nhi tử của ông ta.
“Báo quan?” Ta lạnh lùng hỏi lại, giọng không lớn nhưng rõ mồn một: “Thế thì phiền phức quá. Ta là người ghét rườm rà. Ai cướp nhà ta, ta đốt nhà kẻ đó. Ta mà không có chỗ ở thì mấy người đừng hòng sống yên ổn. Hỏi thăm sang thôn Vương gia đi, ta là Vương Xuân Nhi, một lời nói ra như đinh đóng cột!”
Mọi ánh mắt đều đổ dồn lên ta, đầy nghi hoặc và khinh thường.
Ta gằn giọng, khí thế bức người: “Căn nhà này, mảnh đất này, là phụ mẫu của Tiểu Thảo Nha đổ mồ hôi xương máu mà có, không phải do lũ ‘tộc nhân’ chẳng liên quan gì như các người ban phát! Sau này ai mặt dày tới cướp…”