1
Không hiểu trúng gió gì, Phùng Chiêu cứ khăng khăng mời đám bạn học ở một khách sạn hạng sang.
Ở đó, một bữa ăn ít nhất cũng ngót nghét mấy nghìn.
Trong nhà chỉ có mình anh ta đi làm, lương hai mươi nghìn, còn tôi vì ở nhà chăm con nên không có thu nhập.
Tuy không đến mức túng thiếu, nhưng chúng tôi vẫn đang phải thuê nhà, cố gắng dành dụm từng đồng để góp tiền mua căn hộ đầu tiên.
Đãi bạn học, thật sự chẳng cần chọn chỗ đắt đỏ như thế.
Nhưng anh ta vốn là kẻ hám sĩ diện.
Tôi chỉ nhỏ giọng nhắc, có thể đổi sang chỗ bình dân hơn, nhiều nhà hàng cũng ngon, giá cả lại hợp lý, chứ đến đây thật sự không cần thiết.
Anh ta sầm mặt mắng tôi một trận:
“Cô là cái thứ đàn bà không đi làm thì biết cái gì!
Ai cũng sống tính toán từng đồng như cô, còn ra cái thể thống gì?
Mời người ta ăn cơm cũng là một loại đầu tư, để người ta thấy mình có bản lĩnh, sau này mới dễ hợp tác, hiểu chưa?
Thôi, nói nhiều cũng vô ích. Cô chỉ cần nhớ, ít mở miệng lại, tôi bảo gì thì làm nấy, đừng có làm tôi mất mặt trước bàn tiệc!”
Tôi im lặng gật đầu.
Tôi rất ít khi cãi lại Phùng Chiêu, anh ta nói gì thì là thế.
Chỉ khi thật sự không chịu nổi, tôi mới buột miệng phản bác.
Nhưng chỉ cần anh ta nổi nóng, bắt đầu xối xả trách móc, tôi sẽ lập tức câm lặng, không dám hé nửa lời.
Hồi nhỏ, mẹ tôi tính rất cứng, hay áp chế, chửi bới bố tôi không ra gì.
Bố chịu không nổi thì cãi lại, có lúc còn động tay động chân.
Những trận chiến dữ dội giữa họ để lại cho tuổi thơ tôi vết thương rất sâu.
Tôi sợ lắm.
Sợ một trong hai người bị thương, sợ bản thân bị liên lụy.
Nhưng họ chẳng bao giờ vì nỗi sợ hãi hay tiếng khóc của tôi mà mềm lòng.
Ngược lại, họ giống như kẻ thù, mắt đỏ ngầu lao vào xé nát nhau, hận không thể khiến đối phương sống dở chế//t dở.
Có lần tôi chịu không nổi, chạy sang nhà hàng xóm cầu cứu: “Bác ơi, bố mẹ cháu lại đánh nhau, bác qua khuyên giúp với!”
Hàng xóm sang can ngăn, thấy mình lập công thì hả hê bỏ về.
Bố mẹ tôi thì quay sang mắng tôi thậm tệ:
“Chuyện trong nhà không được để người ngoài biết, hiểu không?
Mày làm thế là khiến bố mẹ mất mặt đấy!”
Tôi chỉ có thể gật đầu liên tục, run rẩy nói mình hiểu rồi.
Sau đó, mỗi khi họ cãi vã, tôi lại co rúm người, hoảng hốt dõi theo từng hành động của họ.
Cuộc hôn nhân của bố mẹ kéo dài đến một vụ ta//i nạ//n xe, cả hai cùng mất.
Tôi thường nghĩ, nếu mẹ hiền dịu hơn chút, thì gia đình đâu đến nỗi này.
Sau này, khi tôi lập gia đình, nhất định sẽ đối xử tốt với chồng, sẽ dồn tâm sức giữ gìn mái ấm.
Mọi mâu thuẫn phải dập tắt từ trong trứng nước.
Đặc biệt khi đã có con, tuyệt đối không để chúng sống trong bất an như tôi từng trải qua.
Và rồi, tôi lấy Phùng Chiêu.
Anh ta thích sự dịu dàng, thấu tình đạt lý của tôi, nói chưa từng gặp ai khiến anh ta thoải mái như vậy.
Anh ta cũng bảnh bao, ngoài mặt biết điều.
Chúng tôi nảy sinh tình cảm, rồi cùng bước vào hôn nhân trong những viễn cảnh tốt đẹp.
Cuộc sống tuy có va vấp, nhưng nhờ tính tôi hiền lành, mọi thứ đều tạm êm.
Sau này có con, tôi lại càng nhu hòa, cố gắng cho đi nhiều yêu thương hơn, giữ cho gia đình được ấm áp.
Thế nhưng, dần dần tôi mới nhận ra—
Có những việc, không phải cứ nhẫn nhịn là sẽ yên ổn.
Có những người, không phải cứ chiều chuộng là họ sẽ biết ơn.
2
Buổi tiệc hôm nay có thêm một người.
Nghe nói là bạn học cũ, trước đây đi xa, ít khi về nước.
Một nữ sinh xinh đẹp, cởi mở, rạng rỡ.
Phùng Chiêu chăm sóc cô ta rất chu đáo.
Nói đúng ra, mọi người đều vây quanh cô ta.
Bạn học của Phùng Chiêu bảo, cô ấy một mình bươn chải ở nước ngoài bao năm thật chẳng dễ dàng, đây là lần đầu họp mặt sau khi ra trường, sau này mọi người có thể giúp đỡ lẫn nhau.
“Chu Di, bữa nay là Phùng Chiêu đặc biệt mời để đón cậu đó.”
“Phải rồi, tình cảm thanh mai trúc mã bao nhiêu năm, có gì cần cứ tìm cậu ấy, cả tụi này nữa, giúp được thì nhất định sẽ giúp.”
“Trong chúng ta, chỉ có cậu đi du học, đừng chê bọn tớ quê mùa đấy nhé.”
Chu Di cười duyên dáng, ngồi ngay vị trí chủ đạo, như công chúa giữa đám hiệp sĩ vây quanh.
Rõ ràng, cô ấy từng là “ánh trăng sáng” trong lòng đám con trai ở đây.
“Đừng nói thế, mình mới về nước, cái gì cũng lạ lẫm, còn phải dựa vào mọi người nhiều. Nào, mình kính mọi người một ly.”
Tôi liếc nhìn Phùng Chiêu bên cạnh.
Anh ta không uống được nhiều, chỉ cần vài chén là đỏ mặt.
Trước đây, mỗi lần như vậy, anh đều để tôi uống thay.
“Vợ chồng là một, cô ấy uống cũng như tôi uống.”
Nhờ thế, tôi luyện được tửu lượng không tệ.
Nhưng hôm nay, hai lần Chu Di mời rư/ợ//u, anh ta đều không để tôi thay, mà tự mình cạn sạch.
Anh ta uống liên tục, như thể muốn nuốt hết mọi uất ức và tiếc nuối vào lòng.
Rất nhanh, mặt đỏ bừng, mắt cũng hoe đỏ.
Nhất là khi nhìn về phía Chu Di, không biết vì kích động hay vì rư/ợ//u ngấm quá nhiều.
Tôi khẽ nhắc:
“Đừng uống nữa, lát nữa lại khó chịu.”
Một nam sinh ngồi cạnh cười cợt:
“Vợ lão Phùng, thế là không được rồi. Lão Phùng rõ ràng uống được, mà cô lại cản, chẳng phải coi thường bọn tôi sao?”
“Vợ lão Phùng, nghe nói tửu lượng của cô cao lắm, hay là làm một vòng, cho lão Phùng nở mày nở mặt?”
Tôi cúi đầu im lặng.
“Vợ lão Phùng” — đó là cách bọn họ gọi tôi.
Trong cái vòng bạn bè của anh ta, tôi thậm chí không có nổi một cái tên.
Có người đùa:
“Phải nói là lão Phùng có phúc thật, trị vợ giỏi lắm, bảo đi đông thì đi đông, bảo sang tây thì sang tây, chưa bao giờ cãi lại một câu. Nếu tôi cũng có được một người vợ ngoan như thế, chắc nằm mơ cũng cười tỉnh.”