01
Tôi đã ngồi đợi trên giường cưới suốt hai tiếng đồng hồ.
Lúc cầm điện thoại lên xem, đã là 7 giờ 30, trong khi thời gian rước dâu đã được ấn định là 7 giờ 18.
Bên ngoài vẫn hoàn toàn yên ắng.
Trễ giờ rồi.
Trái tim tôi thấp thỏm như lửa đốt, lòng bàn tay cũng bắt đầu toát mồ hôi.
Xung quanh, họ hàng bạn bè bắt đầu thì thầm bàn tán.
Anh thợ quay phim ghé tai trợ lý thì thầm:
“Thú vị thật đấy, lần đầu tiên tôi quay phim cưới mà gặp chú rể đi trễ.”
Dì tôi lo lắng liếc nhìn tôi:
“Không lẽ trên đường xảy ra chuyện gì?”
Cậu hai lập tức huých nhẹ khuỷu tay vào dì, thì thào:
“Nói năng cái gì vậy!”
Mẹ tôi sắc mặt đầy căng thẳng, chen qua đám người, ghé sát tai tôi thì thầm:
“Chuyện gì thế? Có cần gọi điện hỏi thử không? Đừng nói là thật sự gặp chuyện trên đường rồi đấy?”
Lòng tôi chùng xuống. Mặc kệ những quy củ kiêng kị ngày cưới, tôi vén khăn trùm đầu lên, rút điện thoại gọi cho Trần Huy.
Chuông chỉ reo vài tiếng đã có người bắt máy.
Tôi sốt ruột hỏi:
“Có chuyện gì vậy? Sao vẫn chưa tới?”
Nhưng người bắt máy không phải Trần Huy, mà là mẹ anh ta.
Bà ta mở miệng là hỏi ngay:
“Tiểu Tần này, cái khoản tám vạn tám sính lễ, hôm nay con có thể mang trả lại được không?”
Tôi ngẩn người. Không hiểu sao bà ta đột nhiên nhắc đến chuyện đó.
Chỉ đành nhẫn nại giải thích:
“Mẹ ơi, ở chỗ con không có lệ mang sính lễ trả về đâu ạ.”
“Nhưng số tiền này con chắc chắn sẽ không giữ riêng, tụi con sẽ để dành dùng cho cuộc sống sau này. Mẹ cứ yên tâm!”
Mẹ Trần Huy cười khẩy, giọng the thé:
“Tiểu Tần à, con đang mang thai, mà tụi trẻ các con tiêu xài phung phí, không biết để dành. Con đưa tiền về đây, mẹ giữ giùm. Đến lúc đó coi như là tiền học cho cháu nội.”
Lúc ấy tôi bỗng hiểu ra — thì ra cả nhà họ đang đợi cú điện thoại này của tôi.
Khó trách chuyện sính lễ từng ầm ĩ suốt cả tháng trước bỗng dưng được gác lại. Hóa ra là định bụng đợi đến đúng ngày cưới mới ra tay ép người.
Tôi ngẩng đầu nhìn quanh phòng, mọi người đều im phăng phắc, ai nấy đều dỏng tai nghe cuộc điện thoại của tôi.
Tôi không muốn khiến lễ cưới của mình thành trò cười, đành cắn răng cố gắng giữ bình tĩnh:
“Mẹ à, chuyện này để sau hãy bàn, giờ mẹ để anh Huy tới rước con trước đã, bên này họ hàng với thợ quay phim đều đang đợi, giờ cũng trễ rồi.”
Thế mà mẹ Trần Huy vẫn không chịu nhượng bộ:
“Thanh niên các con non nớt lắm, phải nghe người lớn. Mẹ hại con hồi nào?”
Tôi quay đầu nhìn mẹ mình. Bà lo lắng nhìn tôi, hai tay siết chặt, khẽ mấp máy môi hỏi:
“Sao rồi con?”
Tôi cắn môi.
Khách sạn đã đặt, thiệp mời đã phát, họ hàng đồng nghiệp có lẽ cũng đang trên đường tới.
Nếu hôm nay có biến, mất mặt đâu chỉ mình tôi, mà còn cả cha mẹ tôi nữa.
Tôi siết chặt nắm tay, hít sâu một hơi.
“Được rồi mẹ, cứ làm theo lời mẹ, tám vạn tám con sẽ mang về hôm nay.”
Tôi cứ tưởng vậy là xong, ai ngờ vừa mới nhượng bộ một bước, bà ta lại tiếp lời ngay:
“Thế mới đúng là con dâu ngoan của mẹ.”
“À, còn chuyện này nữa, con cũng biết đấy, em trai thằng Huy cũng đang quen bạn gái.
Bố cô bé đó làm lãnh đạo, cũng xem như xứng đôi vừa lứa với nhà mình.”
Tôi toát mồ hôi, lớp trang điểm cũng sắp trôi sạch, không hiểu sao bà ta lại lôi chuyện này ra lúc này, chỉ đành tiếp tục chịu đựng lắng nghe.
Giọng mẹ Trần Huy lúc này giống như ra lệnh:
“Mẹ thấy cô gái kia cũng được, nhưng người ta yêu cầu phải có nhà mới chịu cưới.”
Tim tôi lỡ một nhịp, không kìm được lớn tiếng hỏi:
“Ý mẹ là sao? Định lấy nhà của con và anh Huy cho em trai anh ấy ở à?!”
Mẹ Trần Huy cười khẩy:
“Sao có thể lấy nhà của hai đứa chứ?”
“Mẹ nghe Huy nói trước đây nhà con có mua cho con căn hộ trong thành phố, ở cái gì… Bích Thủy Đình gì đó phải không? Cũng cỡ hơn trăm mét vuông nhỉ?”
“Hiện giờ hai đứa không ở, thì để em trai nó làm nhà tân hôn đi. Dù hơn trăm mét vuông hơi nhỏ một chút, nhưng nhà mình không chê, tạm ở được, sau này có tiền thì đổi cái lớn hơn.”
Tôi chế/t lặng trước cách nói chuyện như thể đương nhiên ấy.
Một lúc sau, móng tay tôi đã cắm sâu vào lòng bàn tay, cố gắng kìm nén cơn giận:
“Mẹ, mẹ đưa điện thoại cho Trần Huy.”
Tôi muốn biết rốt cuộc đây là ý của riêng mẹ anh ta, hay là cả nhà họ đều đồng lòng như vậy.
Nếu đến cả Trần Huy cũng nghĩ như thế, thì đám cưới này khỏi cần làm nữa.
Mẹ Trần Huy hừ lạnh một tiếng đầy tự tin, rồi một lúc sau, đầu dây bên kia vang lên giọng Trần Huy:
“Uyên Uyên…”
Tôi nhắm mắt lại, cố gắng đè nén cơn giận, hạ giọng hỏi: