02
Sau một ngày hỗn loạn như trận chiến, cuối cùng đám cưới cũng bị huỷ bỏ.
Tôi không nhớ mình đã phải gọi bao nhiêu cuộc điện thoại, cúi đầu xin lỗi bao nhiêu người.
Thể diện của nhà họ Tần chúng tôi, trong một ngày này đã mất sạch.
Tối đến, tôi khóc nức nở trong vòng tay mẹ.
Mẹ sinh tôi, nuôi tôi lớn, vậy mà tôi chẳng thể để bà hưởng một ngày yên vui; đến lúc tuổi già còn phải theo tôi chịu khổ.
Nhưng ba mẹ lại không trách tôi, chỉ nhẹ nhàng xoa đầu tôi an ủi:
“Thôi thì cũng tốt, nếu cưới rồi mới xảy ra chuyện như vậy thì lúc đó có khóc cũng chẳng còn chỗ mà khóc.”
“Không phải người một nhà thì không bước chung cửa. Ngày tháng tốt đẹp của con còn ở phía trước.”
Tôi cứ nghĩ mọi chuyện đã khép lại.
Không ngờ sáng sớm hôm sau, Trần Huy và mẹ anh ta lại mặt dày mò tới tận nhà.
Mẹ anh ta đập cửa rầm rầm, giọng the thé vang vọng khắp hành lang:
“Tần Uyên! Tần Uyên! Hôm qua cô giở trò gì vậy? Chỉ vì mấy câu nói mà huỷ cưới à? Cô muốn nhà họ Trần chúng tôi mất mặt để đâu đây?”
“Họ hàng đều đến rồi, tiệc cưới cô cũng huỷ luôn?! Tần Uyên, cô ra đây cho tôi!”
Chung cư nhà tôi là khu cũ, cách âm rất kém, lại sống với hàng xóm mấy chục năm rồi — bà ta vừa hét lên là cả toà nhà đều nghe thấy.
Ba tôi giận tím mặt, ném luôn điện thoại rồi sải bước ra mở cửa.
Trần Huy vào đến nơi cũng chẳng chào hỏi ai, cau mày nhìn tôi trách móc:
“Tần Uyên, em cũng quá đáng thật đấy, mẹ anh có yêu cầu gì quá đáng đâu, cần gì phải làm ầm ĩ như vậy?”
Tôi ngồi trên ghế sô pha, há hốc miệng vì sốc.
Đúng là mở rộng tầm mắt — thì ra trong mắt họ, mọi lỗi lầm đều do tôi?
Tôi còn chưa kịp mở miệng phản bác, mẹ Trần Huy đã giành lời:
“Tần Uyên, cô có biết mình đang ở vị trí nào không? Theo con trai tôi bao năm, giờ lại còn đang mang thai. Nếu chuyện này lộ ra, cô nghĩ còn ai thèm lấy cô?”
“Không mau mau bám lấy con trai tôi, còn dám làm mình làm mẩy? Đầu óc cô bị nước vào rồi à?!”
Tôi đã nghe thấy tiếng hàng xóm mở cửa hóng chuyện, đang định chạy ra đóng cửa cho bớt nhục thì mẹ anh ta lại đứng ngay ngưỡng cửa, chống nạnh cố tình nói to hơn nữa.
Tôi tức đến mức má/u dồn thẳng lên đầu, không nhịn được nữa, chỉ tay vào mặt bà ta hét lớn:
“Hôm qua là các người không đến rước dâu! Xe cưới, nhà cưới là nhà tôi lo, tiệc cưới cũng nhà tôi chi, ngay cả tiền sính lễ tôi cũng chẳng thèm lấy!
Giờ còn mặt dày đến đây đòi nhà? Bà tưởng con bà làm bằng kim cương chắc?!”
“Tôi thà ph//á tha/i còn hơn lấy con trai bà!”
Mẹ Trần Huy càng hung hăng hơn:
“Ra vẻ cái gì chứ! Chẳng phải chỉ là một căn nhà à? Nhà cô có nhiều nhà thế, cho một căn thì đã sao?
Với lại sau khi cưới, đồ nhà cô chẳng phải đều là của con trai tôi à?!”
Trần Huy giật mình, vội vàng lao tới bịt miệng mẹ:
“Mẹ! ——”
Lúc này tôi hoàn toàn bừng tỉnh!
Khó trách bà ta cứ được nước làm tới, thì ra họ tính toán từ đầu — ăn hết nhà tôi.
Tìm được một cô gái thành phố như tôi, là con một, họ cứ tưởng sau này mọi thứ của nhà tôi đều là của họ.
Lấy trước một căn thì sao? Rồi sẽ là cả căn nhà, cả tài sản!
Tôi quay sang nhìn ba mẹ.
Mẹ tôi run lên bần bật, sắc mặt trắng bệch rồi đỏ rực, như thể sắp ngất đến nơi.
Mẹ Trần Huy còn chưa dừng lại, tiếp tục độ/c miệng mắng chửi:
“Tôi nói cho cô biết, Thẩm Hiểu Yến! Cả đời cô là một người phụ nữ thất bại! Đẻ không nổi một đứa con trai thì có gì đáng kiêu hãnh!”
Bà ta đắc ý như thể việc mình đẻ được ba đứa con gái rồi sau đó thêm hai đứa con trai là điều hiển hách lắm.
“Về già các người trông cậy vào ai? Ai lo tang ma, ai lo hậu sự?
Chẳng phải cuối cùng cũng phải dựa vào con trai tôi hay sao?!”
Ba mẹ tôi là người có học thức, đều là sinh viên đại học, cả đời chưa từng gặp phải loại người mất dạy đến vậy.
Ba tôi tức đến mức môi run bần bật, tay chỉ thẳng mặt bà ta mà không thốt được lời nào.
Cơn giận của tôi lập tức bùng lên!
Chửi tôi thì thôi, đừng hòng động tới ba mẹ tôi!
Dù gì tôi cũng không cưới nữa, thế là tôi xông lên, một cú đá thẳng bà ta ngã sõng soài ra ngoài cửa!
“Con mụ già mất dạy! Bà chế//t đi tôi cũng sẽ thuê người đến khóc tang!”
Bà ta hoàn toàn không ngờ tôi dám ra tay thật, ngồi bệt dưới đất một lúc rồi mới la toáng lên:
“Đánh người rồi! Con dâu đánh mẹ chồng! Cứu tôi với ——”
Trần Huy nhíu chặt mày, giận dữ xông lên giơ tay định tát tôi:
“Tần Uyên! Cô dám động tới mẹ tôi, tôi ——”
Chưa kịp nói xong, ba tôi đã giật lấy cây chổi trong nhà quật thẳng vào người hắn:
“Cút! Không cút tôi báo công an tố các người gây rối!”
Mẹ tôi cũng giơ điện thoại lên định gọi 110 thật.