20Người ta đón Lưu Châu về Thẩm phủ, nàng tuyệt thực, suy sụp đến nhợt nhạt tiều tụy.
Lão phu nhân sai người gọi ta tới khuyên nhủ.
Trước lúc đi, ta cứ nghĩ mình sẽ không hề mảy may xót xa nàng. Nhưng khi tận mắt thấy gương mặt tái mét, không còn chút sinh khí ấy, lòng ta lại nhoi nhói. Là nữ tử, lỡ chọn sai người, thứ tổn thương không chỉ tinh thần, mà còn là thân xác.
“Thanh Đài, ta sai rồi… ta không nên gả cho hắn.
Từ nhỏ ta đã đố kỵ muội, đố kỵ đám nô bộc ai cũng nịnh nọt muội, đố kỵ muội chẳng có ma ma dạy mà học gì cũng mau, làm việc gì cũng giỏi, phụ thân chỉ khen muội. Ta dù cố đến đâu cũng chẳng thắng được muội.
Sau này, muội đoạt quán quân ở Trường Bình thi hội, Cố Diễn Sinh còn thề cưới muội, ta ghen đến phát cuồng. Bởi vậy khi mẫu thân hỏi có muốn lấy Cố Diễn Sinh không, ta mê muội đồng ý, nghĩ mình là chính thất, muội chỉ là thiếp, ta cuối cùng cũng vượt muội một lần. Muội sẽ ghen tỵ ta hệt như ta đã ghen tỵ muội… ai ngờ…
Cố Diễn Sinh hắn… căn bản không phải con người, hắn là ác quỷ! Hắn giết con ta!”
Nói rồi, người nàng run bắn, nước mắt giàn giụa. Ta ngồi nơi mép giường đỡ nàng, không cần hỏi cũng đoán nàng phải trải những gì ở Quốc công phủ.
Chỉ có một chuyện nàng đã lầm.
“Thẩm Lưu Châu, ta chưa từng nghĩ tranh đoạt với tỷ.
Ta đối đãi tốt với tôi tớ chỉ vì ta và mẫu thân trong phủ sống chật vật, ta phải nỗ lực học cầm kỳ thư họa, việc gì cũng làm trọn, để phụ thân thấy ta còn chút giá trị. Tỷ và ta không giống nhau, phận thứ nữ mà không hữu dụng, ta cùng mẫu thân chỉ còn đường chết…
Ta từng nghĩ, tỷ e chẳng bao giờ hiểu cảm giác dồn đến bước đường cùng là thế nào. Ai ngờ… tỷ rơi vào cảnh này.
Ta hiểu giờ tỷ chỉ muốn chết, nhưng chết thì dễ, sống mới khó. Nếu tỷ còn có thể gắng gượng, hãy sống rồi hẵng tính chuyện thắng thua với ta.”
Nàng ngơ ngẩn nhìn ta, thì thào:
“Thanh Đài, Trưởng công chúa và Cố Diễn Sinh tính ra tay với Tiêu Sở Nam… có lẽ là ở kỳ săn thu.”
Săn thu ư? Chưa tới một tháng nữa.
Tim ta đập liên hồi, ta vội vàng cảm tạ Lưu Châu, vén áo đứng dậy.
Trước khi ta kịp rời đi, nàng khẽ cất tiếng gọi:
“Thanh Đài, điều hắn khát khao nhất chính là thấy muội phải cúi đầu. Mỗi lần say, hắn đều lẩm bẩm, quyết bắt muội thua thê thảm.
Muội không được phép thua, nhất định phải đẩy kẻ cầm thú đó xuống địa ngục!”
21Ngày săn thu đang đến, chỉ chút gió lay trong kinh thành cũng khiến ta thấp thỏm chẳng yên.
Ta không còn giấu diếm sự lo lắng, suốt ngày làm nũng, ỉ ôi đòi Tiêu Sở Nam từ quan, cùng ta dắt mẫu thân đi Giang Nam.
Vốn dĩ ta định khi hòa ly xong sẽ đưa mẫu thân rời kinh tìm cuộc sống an nhàn, giờ lại không ngại đưa hắn theo.
Nhưng hắn chỉ xoa đầu, bảo rằng lúc này không thể rời khỏi kinh thành.
Hết cách, ta đành ra sức trông chừng Cố Diễn Sinh.
Không ngờ, mục tiêu của hắn lại là ta.
Hắn bắt ta đến Hoàng Thiên Trại, cách kinh thành ba mươi dặm, toàn phường cướp bóc khét tiếng.
Ta chưa từng ngờ một tiểu công gia phong nhã ngày trước nay lại rơi vào đồng lõa với lũ thảo khấu, tựa ác ma không hơn không kém.
Hắn bóp cằm ta, ép ta phải ngẩng đầu:
“Thanh Đài, nếu đêm nay Tiêu Sở Nam không tới, thân thể nàng sẽ là của ta.
Còn nếu hắn dám tới, nàng… vẫn là của ta.”
Hắn cười tà mị, tựa hồ nắm chắc thắng lợi.
Ta biết Tiêu Sở Nam không thể đến. Phần lớn Cẩm Y Vệ đang lo việc tứ phương, số còn lại đều theo hắn đi săn thu. Nếu hắn bỏ nhiệm sở, nhẹ thì bị buộc tội đào chức, nặng thì vong mạng tại Hoàng Thiên Trại.
Chỉ là ta vẫn đoán sai, bởi Tiêu Sở Nam chọn một cách… còn tệ hại hơn thế.
22Hắn không chỉ điều động Cẩm Y Vệ ở trường săn, mà còn lệnh cho ba trăm Cấm Vệ quân trấn giữ hoàng cung trong kinh, chỉ mất nửa ngày đã quét sạch Hoàng Thiên Trại.
Cố Diễn Sinh sớm nhận được tin, đã bỏ trốn trước. Khi đi, ánh nhìn hắn trao ta làm tim ta thoáng bất an: ánh mắt ấy dường như muốn nói “Ngươi thua rồi, lần này Tiêu Sở Nam ắt phải chết.”
Tự tiện điều binh, chẳng khác nào mưu phản. Ngày thứ hai sau khi về kinh, Thành vương lẫn Tiêu Sở Nam cùng bị tống giam.
“Tiểu thư, ngài để lại cho người một tờ hòa ly thư, thêm cả lệnh bài xuất thành.”
Ta cầm lệnh bài, sai người thân tín nhất trong kinh cấp tốc chuyển hết của hồi môn, gia sản của phủ Thiên Tuế đi Giang Nam.
“Tiểu thư quả thật anh minh, người không còn, chúng ta liền mang theo bạc mà rời đi.”
Xuân Đào hối hả thu xếp hành lý. Ta đặt tay lên ngực, dằn cơn nặng nề trong lòng:
“Ta đâu bảo sẽ đi. Số tiền đó vốn là của Tiêu Sở Nam, nay xem như trả lại hắn.”
“Chuẩn bị xe cho ta, ta muốn đến phủ Trưởng công chúa.”
23Phủ Trưởng công chúa rộng hơn ta tưởng rất nhiều. Nghe đâu sau khi Tiên hoàng băng hà, Tiêu Duẫn Tri đã đón tất cả phi tần từng dưỡng nuôi mình vào đây an trí.
Tưởng đâu chỉ là tình tiết trong truyện, chẳng ngờ hôm nay tận mắt chứng kiến, lại hóa ra sự thật.
Những vị phi tần vốn nên tuẫn táng cùng Tiên hoàng giờ sống rất tốt ở phủ công chúa. Tuy đã ngoài bốn mươi, họ đều da dẻ hồng hào, tròn trĩnh thảnh thơi, nét tươi vui rạng ngời như đóa hoa.
Ta nhất thời ngây người, không để ý Trưởng công chúa đã bước vào chính sảnh. Bà thẳng thắn:
“Thẩm Thanh Đài, bản cung không giúp được ngươi. Dực vương và Cố Diễn Sinh đều xác định tội danh mưu nghịch cho Tiêu Sở Nam, hiện tại ngươi lo giữ mình còn hơn.”
Dứt câu, bà lại nheo mắt hỏi:
“Ngươi cớ sao lại tìm ta? Đi cầu Cố Diễn Sinh chẳng phải mau hơn ư? Một phen nổi giận vì hồng nhan, các rắc rối của Tiêu Sở Nam đều do ngươi mà có.”
Ta nhếch môi, đáp đầy cung kính nhưng giọng chẳng hề khuất phục:
“Công chúa nói sai rồi. Việc Cố Diễn Sinh hóa điên, can hệ gì đến ta? Ta với Tiêu Sở Nam chỉ là phu thê bình thường. Kẻ sai là kẻ hung hăng lấn lướt, không phải kẻ an phận thủ thường như ta!”
“Ha, cũng lợi khẩu lắm. Nghe nói ngươi đã chuyển toàn bộ bạc của Tiêu Sở Nam sang Giang Nam… Lại là vì sao?”
“Giờ số bạc ấy đều là của Trưởng công chúa.”
Ta quỳ gối thật sâu trước Tiêu Duẫn Tri:
“Cầu công chúa mở lượng khoan hồng, tha cho phu quân của kẻ hèn này.”
24Nghe tin ta đến phủ công chúa, Cố Diễn Sinh lập tức dẫn Cẩm Y Vệ vây chặt Thẩm gia.
Nhận được tin cấp báo từ Lão phu nhân, ta vội vàng rời phủ công chúa để tới đó.
Khi đến nơi, cả nhà họ Thẩm gồm một trăm hai mươi hai người đều quỳ dưới sân. Còn Cố Diễn Sinh, sau khi tiếp nhận Đông Xưởng, khoác lên người bộ Phi Ngư Phục đen viền kim, đứng sừng sững như một ma thần nắm sinh tử tất thảy.
Thẩm Lưu Châu gắng che chở Lão phu nhân, Đại phu nhân, phụ thân cùng mấy đệ đệ phía sau, lớn giọng trách hắn lạm quyền. Trong cảnh gia tộc sắp diệt, nàng mới thực ra dáng trưởng tỷ, nhưng vẫn không cản nổi Cố Diễn Sinh.
“Cố Diễn Sinh, rốt cuộc ngươi muốn gì mới chịu dừng tay?”
Hắn nhấc mí mắt, thấy ta, đôi mắt đỏ thẫm bỗng lóe sáng:
“Thẩm Thanh Đài, nàng có nguyện lấy ta không?”
“Nếu ta nói không?”
“Vậy hôm nay ta giết hết người Thẩm gia!”