Ngày thường, dù ta nhịn ăn, cũng sẽ cố giấu dưới đáy bát mì của mỗi đứa một miếng trứng hay vài sợi thịt.
Phương Uyển lật nhẹ bát mì, ngập ngừng nhìn ta: “Tẩu tẩu, người lớn thì ăn uống giản tiện cũng được… nhưng hai đứa trẻ còn đang lớn, người nên cho chúng mỗi đứa một quả trứng mới phải.”
Cố Duẩn trộn mì trong bát, thấy chỉ là nước trắng và mì, sắc mặt liền trầm xuống.
Chàng cho rằng ta còn đang giận dỗi, bèn quát:
“Đi rán vài quả trứng nữa đi, sao ăn thế này được?”
“Trứng… đã hết rồi.”
Ta không để ý tới ánh mắt của bọn họ, chỉ yên lặng ăn xong bát mì trắng, rồi đứng dậy bước ra khỏi cửa.
Ta lại rời nhà, đến gặp Dương đại thúc trong thôn. Sáng nay ông ấy gom đủ ngân lượng, ta liền giao lại tiệm rèn cho ông.
7
Ngày thứ hai, chính là ngày Cố Duẩn cùng bọn nhỏ lên đường vào kinh.
Cũng là ngày ta rời khỏi nơi chôn nhau cắt rốn này.
Ta từ nhỏ đã không có mẫu thân, chỉ có phụ thân rèn sắt nuôi ta khôn lớn, là thân nhân duy nhất của ta.
Sau khi phụ thân qua đời, ta luôn khao khát tìm một người trở thành thân nhân mới.
Về sau, ta gặp được Cố Duẩn, lại cùng chàng sinh được một đôi long phụng.
Ta tưởng rằng mình đã có ba người thân, lòng đầy mãn nguyện.
Thế nhưng Cố Duẩn và nhi nữ đều phụ ta. Cuối cùng, ta vẫn là kẻ cô độc trên đời.
Nếu đã như vậy, thì ta đi nơi đâu cũng được.
Sáng sớm hôm ấy, ta dùng hết số gạo còn lại trong nhà, nấu một nồi cháo trắng.
Nguyên Gia và Dung Dung tức giận đến mức mép miệng có thể treo được bình dầu.
“Khó ăn quá!”
Dung Dung rơm rớm nước mắt: “Nương, con muốn ăn trứng hấp, con muốn trứng hấp cơ mà…”
Cố Duẩn nhìn ta với ánh mắt trách móc, than rằng: “Đây là bữa cơm cuối cùng của cả nhà ở đây, nàng cần gì phải thế?”
Ta bình thản đáp: “Trong nhà chỉ còn lại bấy nhiêu.”
Phương Uyển bưng bát cháo lên, dịu giọng an ủi Cố Duẩn và hai đứa trẻ: “Tẩu tẩu chẳng qua là vì hôm nay phải ly biệt, trong lòng khó chịu.
Nguyên Gia, Dung Dung, hai con cố ăn chút lót bụng, lát nữa trên đường Uyển di sẽ mua điểm tâm ngon cho các con, được không?”
“Uyển di phải giữ lời đó.”
“Ngốc quá, Uyển di sao lại không giữ lời chứ.”
Nguyên Gia vừa nói vừa liếc ta một cái khinh khỉnh.
Nhờ có lời hòa giải của Phương Uyển, huynh muội hai đứa mới miễn cưỡng cầm thìa ăn cháo.
Cơm nước xong xuôi, tâm phúc của Thánh thượng đã sớm chuẩn bị sẵn cỗ xe lớn đỗ trước cửa.
Phương Uyển dắt Nguyên Gia và Dung Dung lên xe trước, cùng nhau đợi Cố Duẩn.