2
Dư Minh Vũ: “Tiểu tổ tông, em nghĩ gì vậy? Anh sao dám lấy đồ giả dỗ em.”
Tôi tiếp tục kéo lên xem lịch sử trò chuyện.
Tim tôi ngày càng lạnh.
Hai tháng nay, từ quà sinh nhật của tôi, đến quà đính hôn, rồi quà mừng thăng chức…
Món nào anh cũng hỏi ý kiến cô ta trước, rồi mua hai món — một cho tôi, một cho cô ta.
Hèn chi tất cả quà anh tặng đều là màu hồng và xanh lam.
Vì Trời Nắng từng nói, màu cô ta thích nhất là hồng và xanh lam.
Nghĩ đến lúc mình nhận quà, còn tưởng bạn trai cuối cùng cũng biết chiều lòng…
Giờ đây, tôi chỉ thấy bản thân như một trò cười.
Tôi vẫn tiếp tục kéo lên.
Những mẩu trò chuyện vụn vặt hằng ngày khiến tôi nhận ra điểm bất thường.
Cô gái này… hình như tôi quen.
Tim tôi như ngừng đập.
Tôi ôm chặt ngực, khó thở đến suýt không thở nổi.
Trời Nắng: “Ngày mai hai người đến chỗ em chụp ảnh cưới rồi, em muốn tận mắt chứng kiến hạnh phúc của hai người.”
Dư Minh Vũ: “Ngoan nào, thật ra anh chẳng muốn chụp với cô ấy, anh chỉ muốn thấy em mặc váy cưới thôi…”
Trời Nắng: “Cái váy cưới của cô ta xấu muốn chết, giống… giống quấn một cái màn rách, quê mùa hết chỗ nói!”
Dư Minh Vũ: “Cô ấy thích là được rồi, một cô gái dân kỹ thuật chỉ biết gõ code thì có gu thẩm mỹ gì đâu.”
Trời Nắng: “… Hai người có thể đừng chụp ảnh cưới được không? Đừng kết hôn nữa, coi như vì em…”
Dư Minh Vũ: “Ngoan nào, xin lỗi em, chỉ chuyện này là anh không thể. Anh ngủ với cô ấy suốt bảy năm, còn khiến cô ấy phá một đứa con, tuy không có tình cảm, nhưng anh có trách nhiệm.”
Đoạn trò chuyện dừng ở đó.
Tôi vào mục “Khoảnh khắc” để xác nhận lại lần nữa.
Cả người tôi như bị đóng băng.
Đúng như tôi đoán…
Cô gái đó là Trần Vũ Tình, nhiếp ảnh gia chụp ảnh cưới cho tôi và Dư Minh Vũ.
Không lạ gì khi cô ta là nhiếp ảnh gia có tiếng trong thành phố, còn có kênh mạng xã hội riêng.
Lịch chụp của cô ta đã kín nửa năm sau, vậy mà Dư Minh Vũ lại dễ dàng đặt được lịch.
Tầm mắt tôi dần mờ đi, tim như bị dao khoét từng nhát.
Tiếng động vang lên từ cửa.
Dư Minh Vũ xách hàng chuyển phát trở về.
Chưa phải lúc vạch bài.