1
Ngay lần đầu nhìn thấy con bé, ta đã nhận ra đó là cháu ruột của ta.
Khuôn mặt cương nghị ấy, giống hệt dáng vẻ thuở thanh xuân của ta.
Hiện giờ nó đang lâm vào cảnh khốn cùng, vùng vẫy tuyệt vọng:
“Thưa mẹ, con làm lụng nuôi ca ca gom tiền cưới vợ, xin người đừng ép con gả âm hôn!”
Nào ngờ người mẹ kia mắt trợn trừng, tay cầm kẹp lửa ghì chặt vào thịt nó.
Tên ca ca què thì đứng bên, miệng phun lời dơ bẩn, chẳng nỡ nghe nổi.
Thị vệ của ta giận đến nghiến răng, định xông tới, lại thấy tiểu nha đầu bỗng rút từ trong ngực ra một mảnh sứ vỡ, gào lên đầy phẫn hận:
“Được! Ta hủy mặt mình, để các người không thể gả âm hôn cho họ Tôn, ai cũng đừng hòng sống yên!”
Một nha đầu quả cảm đến mức này!
Thấy vậy, ta búng tay, một viên hoàn nhỏ trong tay áo bay ra, lập tức đánh tan mảnh sứ vỡ.
Tiểu nha đầu chế//t lặng tại chỗ.
Ta chỉnh lại áo bào, bước ra khỏi đống củi, thị vệ lập tức chế ngự mẹ con nhà kia.
Ta cười lạnh: “Đã thích đánh người, thì chặ/t tay ả đi; hắn giỏi mắng chửi, thì cắ/t lưỡi hắn.”
Thị vệ lĩnh mệnh, chẳng mấy chốc, tiếng kêu gào thảm thiết vang lên từ xa.
Ta quay đầu xoa đầu cháu gái, nó run lên từng đợt, co ro một chỗ, nhưng đầu vẫn ngẩng cao, kiên cường không né tránh.
Ta phá lên cười lớn: “Tốt! Quả nhiên có phong thái của tổ mẫu!”
2
Ta nói với tiểu nha đầu, nàng là cháu ruột của ta.
Mười ba năm trước, con dâu ta – họ Nguyễn – sinh nở trên đường hành quân, nhờ một phụ nhân nông thôn gần đó đỡ đẻ, chính là người mẹ hiện tại của nàng.
Kẻ nhà quê đó nổi lòng tham, tráo đổi nàng với đứa con ruột của mình, đưa con gái mình vào phủ Quận hầu hưởng vinh hoa.
Thế cũng đành, nhưng ả chẳng những không chăm lo cho cháu ta, còn để nàng thương tích đầy mình, thậm chí định gả âm hôn, rút cạn má//u nàng.
Từ nơi quê mùa này trở về kinh thành mất bảy tám ngày đường, lúc đầu nha đầu còn sợ sệt, dần dần thân quen, mới e dè gọi một tiếng “Tổ mẫu”, sau đó mong ngóng dò hỏi về cha mẹ nàng.
Ánh mắt ấy, khát khao được yêu thương.
Hỏng rồi… ta không có lòng tin vào cha mẹ nó.
Ta tên Trình Mộ Anh, là muội muội của Thái hậu, được triều đình phong làm Nữ Quận hầu, nắm trong tay mười vạn tinh binh.
Mười tám tuổi ta cưới một thư sinh tuấn tú, chẳng bao lâu chồng chế//t, để lại một đứa con trai tên Trình Phá Lỗ.
Khi con đến tuổi cưới vợ, ta làm mối cho nó.
Gái nhà võ, nó chê thô lỗ.
Tài nữ văn nhã, nó chửi là sách mục.
Tiểu thư đài các, nó bảo tục tằn.
Cuối cùng nó ôm lấy ả Nguyễn thị như đóa bạch liên, dọa tự vẫ//n nếu không cưới được.
Ta nói vậy thì chế//t đi, nhưng Thái hậu tỷ tỷ ngăn lại, gượng ép hôn sự này thành.
Sau đó, ả sinh một trai một gái, cháu trai ta đặt tên Trình An Bang, cháu gái thì ả nhất quyết gọi là Trình Ấu Ấu, bảo là “nghe đáng yêu.”
Đáng yêu cái con khỉ ấy.
Ta vẫn thiên vị cháu gái, muốn dạy võ, nàng lại nghiêm mặt: “Ta không cần mượn danh lập thế, chẳng cần học mấy trò này.”
Tức quá, ta quay sang dạy cháu trai, dạy từ ba tuổi tới mười ba, vẫn ngu như bò!
Tháng trước ta ném hắn vào doanh trại Đông Sơn, không luyện thành người, ta quyết không thả về.
Đang nghĩ, chợt nghe tiếng đao kiếm vang ngoài trại – có thích khách!
Ta lập tức cầm đao xông ra sau khi dặn dò cháu vài câu.
Lúc quay về xe ngựa, lại thấy một tên thích khách thấp người đang bắt cóc cháu gái ta làm con tin.
Ta khẽ động tay áo, viên hoàn rơi vào kẽ ngón tay, nhưng còn chưa kịp ra tay…
Cháu ta không biết đã lén lấy đâu ra một mảnh sứ, bất ngờ đâm thẳng vào cổ tên thích khách.
Má//u phụt cao hai thước.
Giữa màn má//u tanh, ánh mắt nàng vẫn kiên định.
Trời đất ơi!
Còn lo gì lũ ngu trong nhà nữa? Người kế thừa của ta, chẳng phải đã rõ ràng rồi sao?