5
Cuối cùng ta không nhịn được, tát thẳng vào mặt ả một cái.
“Ngươi điên rồi sao? Không an ủi lấy một câu đứa con ruột vừa trải qua khổ sở, lại đi xót ruột cho đứa giả mạo sống trong nhung lụa? Cái gì mà cướp với không cướp, Minh Hoa đường vốn là ta xây riêng cho cháu gái họ Trình ở!”
Ta nổi giận lôi đình, Nguyễn thị mới chịu im lặng, Trình Ấu Ấu cũng rơi lệ rời khỏi Minh Hoa đường.
Tối hôm đó, cả nhà ba người quỳ trước phòng ta xin tội, nhưng ta chẳng buồn nhìn đến.
Vì có khẩn cấp từ doanh trại – phản quân quấy nhiễu vùng Kinh Kỳ, dân chúng bị hại.
Ta đích thân dẫn binh đi dẹp loạn.
Trước lúc lên đường, ta căn dặn Trình Phá Lỗ:
“Nguyễn thị không có đầu óc, ngươi phải tỉnh táo. Khang Khang là cháu gái ruột của ta, lập tức tổ chức yến tiệc, để toàn thành biết rõ thân phận nó.”
Để nhắc nhở vợ chồng hắn, ta còn sai người gửi về một viên hồng ngọc chiến lợi phẩm, để họ chế tác đồ trang sức cho Khang Khang.
Một tháng sau, ta đại thắng trở về, bẩm tấu lên Hoàng đế xong, vừa bước vào phủ liền tức đến mức suýt ngã ngửa.
Trong phủ đang tổ chức yến tiệc nhận thân.
Ta nhìn Trình Phá Lỗ cúi đầu không dám thở mạnh, gằn giọng hỏi: “Vậy gọi là tổ chức ngay lập tức?”
Hắn lắp bắp:
“...Mẫu thân, Ấu Ấu quá đau lòng, lâm bệnh mãi chưa khỏi, mới khỏe được mấy hôm, nên…”
Nên vì đứa giả kia bệnh, lại bắt cháu gái ruột ta chịu uất ức?
Ta định phát tác ngay tại chỗ, nhưng nghĩ lại, hôm nay là ngày vui của Khang Khang, ta không thể khiến nó khó xử.
Liền hừ lạnh một tiếng, sải bước đi vào.
Ai ngờ mới bước tới hoa sảnh, đã thấy Trình Ấu Ấu mặc váy sa màu thạch lựu, đầu đội viên hồng ngọc to như trứng, đang ngồi giữa đám tiểu thư nói cười vui vẻ.
Còn Khang Khang thì mặc áo lụa xanh nhạt, chỉ cài hai bông hoa lụa cũ kỹ, cúi đầu im lặng uống trà bên cạnh, chẳng nói năng một lời.
Hoa lụa đó… rõ ràng là thứ Trình Ấu Ấu từng đeo!
Ấy vậy mà ả còn làm ra vẻ thân thiết hỏi:
“Muội thấy trà này thế nào? Là tỷ sáng sớm gom sương trên hồ, đặc biệt vì muội mà pha đấy.”
Khang Khang gượng cười: “Ừm, quả có mùi sen… tỷ tỷ thật tao nhã.”
Đám khuê nữ bên cạnh phá lên cười:
“Nước này rõ ràng là tuyết tan trên cánh mai ở Lũng Mai am năm ngoái, Khang Khang, muội đúng là quê mùa!”
Mặt Khang Khang đỏ bừng, mím môi chịu trận.
Ta lập tức lửa giận bốc thẳng lên đỉnh đầu, đầu tiên là tát thẳng vào mặt Trình Phá Lỗ, sau đó sải bước vào đại sảnh, một tay chụp lấy bình trà, một tay túm cổ Trình Ấu Ấu, chưa kịp để ai phản ứng, đã đổ cả ấm trà nóng bỏng vào miệng ả!
6
Tiếng thét thảm của Trình Ấu Ấu khiến cả đám tiểu thư “thanh tao quý phái” đều hồn phi phách tán.
Các quan viên và phu nhân cũng bị kinh động, vội vã tới hỏi người hầu cạnh ta.
Sau khi rõ ngọn ngành – rằng chính con gái họ cùng Trình Ấu Ấu bắt nạt, cô lập cháu gái ruột của Quận hầu – ai nấy lạnh toát mồ hôi, vội vàng quỳ xuống trước mặt ta:
“Quận hầu, tiểu nữ dại dột vô tri, bị người xúi giục mới phạm sai… xin người rộng lượng, tha cho nhà thần một con đường sống!”
Ta vung tay, ném Trình Ấu Ấu thẳng xuống đất.
Miệng và cổ họng nàng ta đã bị nước sôi làm bỏng rộp, nổi đầy bọng nước đỏ hồng xen lẫn vàng nhợt, nhìn qua đúng là đáng thương, nhưng chỉ biết co rúc trên đất run rẩy vì đau, chẳng thể cất tiếng kêu la.
Đám khuê nữ theo nàng ta cũng đã sợ đến run như cầy sấy, quỳ rạp dưới đất, không dám ngẩng đầu.
Còn Khang Khang thì “òa” lên một tiếng, nhào vào lòng ta nức nở: “Tổ mẫu ơi!”
Tim ta như bị bóp nghẹt, lập tức ôm lấy đầu nhỏ của con bé, dịu dàng vỗ về.
Nguyễn thị đang tiếp khách nữ nơi hậu đường nghe tiếng xôn xao, mặt cắt không còn giọt máu, hốt hoảng chạy ra, vừa thấy Trình Ấu Ấu bị thương liền kêu to: “Con gái ngoan của ta!”, rồi nhào tới ôm lấy, nức nở trách móc:
“Mẫu thân! Người làm gì vậy? Ấu Ấu gặp biến cố, đã đủ đáng thương lắm rồi, người còn…”
Ta tức giận quát: “Đáng thương? Một nha đầu quê mùa, vào phủ Quận hầu được mười ba năm nuông chiều như ngọc, ăn ngon mặc đẹp, học hành tử tế. Giờ chuyện vỡ lở, ta chỉ thu lại thân phận tiểu thư Quận hầu mà ngươi đã khóc sống khóc chết, sao không ngó xem con gái ruột của ngươi thế nào!”
Nói đoạn, ta kéo Khang Khang vẫn còn thút thít vào lòng:
“Con gái ruột của ngươi, vốn là thiên kim tiểu thư, lại vì lòng ghen ghét của một phụ nhân thôn quê mà bị tráo đổi, lưu lạc làm nông nữ, đói khát, rét mướt, mỗi ngày bị mẹ đẻ và ca ca của Trình Ấu Ấu đánh đập dã man. Cuối cùng còn bị bán đi phối âm hôn, rút cạn máu! Nếu ta không tới kịp, giờ này nó đã bị đóng đinh trong quan tài của lão già kia rồi!”