4.
Khi ta trở về, Cố Hành Uyên cùng đoàn người đã đến trước cửa nhà.
Gió tuyết vẫn cuộn mạnh, hắn cưỡi bạch mã, dáng vẻ hiên ngang, nhưng phía sau lại vắng lặng, chỉ có một người hầu theo cùng.
Ta cảm thấy áy náy. Nếu không phải vì cưới ta, hẳn Cố Hành Uyên đã sớm đạt được tiền đồ rộng mở, được người người tung hô, đâu đến mức phải cô độc thế này.
"Phu quân."Ta dừng bước, mỉm cười gọi hắn.
Cố Hành Uyên quay đầu lại, ánh mắt thoáng qua sự ngạc nhiên, nhưng rất nhanh đã che giấu, khẽ buông dây cương, đáp bằng giọng điềm tĩnh nhưng xa cách:"Ta đã trở về."
Ta đứng đối diện hắn, cảm giác lạ lẫm như hai người xa lạ, chẳng giống phu thê.
Trước đó, ta đã nghĩ kỹ rằng khi hắn trở về, ta sẽ đối xử với hắn tốt hơn. Ví như ôm hắn một cái, sưởi ấm đôi tay đã lạnh buốt của hắn. Hay là nói với hắn rằng ta thực sự rất mong nhớ, rất chờ đợi ngày hắn trở về.
Nhưng khi hắn thật sự trở về, ta lại cảm thấy lúng túng.
Liệu hắn đã nhận được bức thư ta gửi chưa? Sao hắn trông không có vẻ gì là vui mừng?Ta chợt mất tự tin.
Dù vậy, ta vẫn bước lên, cố gắng nở nụ cười, nhìn hắn:"Sao năm nay chàng về sớm vậy?"
"Yến Môn không có việc gì, nên ta trở về sớm."Hắn đáp.
Sau đó, tay nắm dây cương siết chặt hơn, khẽ hỏi:"Nàng viết thư bảo ta về sớm, có phải trong nhà xảy ra chuyện gì không?"
Ta ngẩn người.Bất giác hiểu ra.
Thì ra là thế.
Vì ta chưa bao giờ đối xử tốt với hắn, chưa từng hồi âm bất kỳ bức thư nào của hắn. Nên hắn theo bản năng nghĩ rằng ta viết thư, gửi y phục cho hắn, nhất định là do gia đình có chuyện, cần hắn trở về.
"Không phải vậy."Ta nhìn hắn, từng lời nói ra đều thật lòng:"Chỉ là… ta nhớ chàng."
Bàn tay hắn thoáng cứng lại, tâm rõ ràng rối bời, nhưng chẳng hiểu vì sao rất nhanh đã lấy lại sự bình tĩnh.Hắn trầm ngâm một lúc, nhìn ta, trong ánh mắt thấp thoáng nỗi mất mát nhè nhẹ:"Vậy sao? Nhưng… chẳng phải nàng vừa từ Thẩm phủ trở về sao? Phu nhân, nàng đã lễ Phật hai năm, sống thanh đạm đơn giản, hôm nay lại mặc bộ y phục rực rỡ ngày trước. Là vì muốn gặp hắn phải không?"
Trong đầu ta bỗng trống rỗng.
Kiếp trước, ta tâm chết như tro tàn, ngày ngày chỉ bầu bạn với đèn xanh Phật châu, chưa từng chải chuốt trang điểm.Kiếp này, ta muốn sống mạnh mẽ hơn, không ngờ lại bị hắn hiểu lầm.
Ta vội vàng giải thích:"Không phải đâu, ta không vì gặp hắn mà ăn mặc thế này. Còn việc ta tìm hắn… là vì…"
Chuyện muốn hồ sơ vụ án – một việc có thể rước họa ngục tù – thật sự không tiện nói ra. Ta luống cuống vò đầu bứt tai, bịa đại:"Hắn nợ ta tiền, ta đến để đòi nợ!"
Cái cớ này quá hoang đường, hắn đương nhiên không tin, ánh mắt lảng đi, thất vọng pha lẫn nỗi buồn."Vậy sao?"
Hắn mỉm cười nhạt, hít sâu một hơi như muốn rũ bỏ cảm xúc, ánh mắt trở nên hờ hững:"Phu nhân nói thế thì là vậy."
Nói rồi, hắn quay đi, dặn dò người hầu:"Bình An, chuyển đồ vào thư phòng."
Ta đứng một bên, nhìn bóng lưng lạnh lẽo của hắn bước vào trong nhà, lòng rối bời không biết làm sao.
Xuân Hỷ lo lắng lẩm bẩm:"Cố đại nhân sao thế này nhỉ!"
Ta lấy lại bình tĩnh, chạy theo chắn trước mặt hắn:"Chuyển vào phòng ngủ đi, thư phòng lạnh lắm."
Hắn vẫn giữ giọng điệu xa cách:"Không cần, ta quen nghỉ ngơi ở thư phòng rồi."
"Vậy để ta dọn đồ cho chàng."
"Không cần."
"Thế để ta quét dọn phòng cho chàng nhé!"
Ta vừa định chạy lên trước thì trượt chân, suýt ngã. Hắn nhanh tay đỡ ta đứng vững, nhưng rất nhanh đã buông ra.
Hắn nhìn ta, đôi môi mím chặt, cảm xúc như sắp tràn khỏi đáy lòng."Từ Doanh."Ánh mắt đen láy của hắn dừng lại trên ta, giọng nói khẽ run:"Nếu nàng cần ta làm gì, cứ nói, ta sẽ làm. Nàng không cần phải ép bản thân như vậy."
Ta lặng người, không biết đáp lại thế nào.Hắn nghiêm túc.
Hắn không tin ta đột nhiên thay đổi thái độ tốt với hắn. Hắn thà tin rằng ta đang lợi dụng hắn.
Suy cho cùng, vẫn là vì ta trước đây quá tệ bạc với hắn.
5.
Khi Xuân Hỷ và Bình An đi nấu cơm, ta lặng lẽ đứng ngoài cửa thư phòng, nhìn hắn sắp xếp đồ đạc.
Ta khẽ thở dài, bỗng thấy cuộc đời thật khó khăn.
Ta đã sống lại, muốn minh oan cho cha, nhưng suốt một tháng qua chẳng có tiến triển gì. Muốn đối xử tốt hơn với Cố Hành Uyên, vậy mà vừa gặp đã làm hỏng mọi thứ.
Đôi mắt ta đỏ lên, đứng ở cửa lặng lẽ rơi nước mắt, nhìn hắn không nói gì, cũng không rời đi.
Cuối cùng, Cố Hành Uyên bước đến:"Đừng khóc nữa, bên ngoài lạnh như vậy, nàng mà bị lạnh thì phải làm sao?"