4.
Ta đứng chờ ngoài Kim Loan điện.
Dung Thần sai tâm phúc của mình là Phúc công công đưa đến tay ta một chiếc ngọc như ý.“Cô nương, xin cất kỹ. Bệ hạ nói, hôm nay cô nương cầm vật này vào mà mở miệng, điều gì thỉnh cầu cũng sẽ được như ý.”
Sợ ta chưa hiểu rõ, ông lại dịu giọng giải thích:“Hôm qua bệ hạ nổi giận, nhưng hôm nay vừa sáng sớm đã tự nguôi ngoai rồi. Cô nương, trong lòng Người vốn có cô nương. Bao chuyện cũ nên quên thì cứ để nó qua. Người đã chịu khổ nhiều năm, nay cũng đến lúc hưởng phúc. Phúc phần của cô nương ấy, còn hơn cả Huệ Quý phi kia nữa.”
Ngoài điện, ánh dương rực rỡ, ấm áp vô cùng.Ngọc như ý trong tay cũng dần lan ra hơi ấm, ấm đến cả lòng ta.
Năm ấy, ta và Dung Thần bị giam trong lãnh cung chưa bao lâu thì Ninh phi đã mất.Trước khi qua đời, nàng thất thần nhìn về phía cửa, nhưng rốt cuộc chẳng đợi được ai đến minh oan.
Nàng tuyệt vọng, nắm chặt tay ta, cầu khẩn một điều sau cuối:“Ta đem Thần nhi phó thác cho ngươi. Từ nay hắn là đồng dưỡng phu của ngươi, muốn đánh cứ đánh, muốn mắng cứ mắng… chỉ xin ngươi che chở, để hắn bình an trưởng thành. Xin ngươi… xin ngươi…”
Đôi mắt nàng mở to, bàn tay siết chặt lấy ta không buông.Ta vội gật đầu đáp ứng.Nàng khẽ cười, rồi buông tay, ngã xuống giường, mang theo nỗi bất cam mà khép lại đôi mắt.
Sau đó, cung vệ khiêng thi thể Ninh phi rời đi.Dung Thần chẳng chịu, khóc đến đứt gan xé ruột.Không nơi để dồn nén bi thương, hắn bèn trút cả cơn tức giận lên người ta.
Hắn vung tay đánh ta, vừa khóc vừa gào:“Hắn không cần ngươi quản! Hắn không phải đồng dưỡng phu của ngươi! Hắn là hoàng tử! Hắn là hoàng tử kia mà! Sao có thể cưới một nô tỳ làm thê tử!”
Ta để mặc hắn đấm đánh, phát tiết cho đến khi hắn mệt lả, rồi mới khẽ nói:“Tiểu điện hạ, nương nương là vì lo ngài không có ai chăm sóc nên mới dặn dò như thế. Ta cũng chỉ thuận miệng gật đầu để người an lòng. Những lời ấy tất nhiên không tính. Bất luận nương nương có nghĩ thế nào, ta vẫn sẽ hết lòng chăm sóc ngài.”
Ta vốn hiểu rõ toan tính của Ninh phi.Ta có phẫn nộ chăng?Có, nhưng chỉ trong chốc lát.
Bởi ta biết, nàng là vì yêu thương Bát hoàng tử, mới trở nên ích kỷ như thế.Ta chẳng thể nào hoàn toàn trách cứ.Khi con người rơi vào cảnh bất lực, cho dù chỉ là một cọng rơm, cũng sẽ liều mạng mà nắm lấy.
Giống như mẫu thân ta năm xưa.Trước khi gia tộc bị tịch biên, bà đã vội vàng đem muội muội của ta gửi lại trước cửa một nhà nông dân trong đêm, rồi lại lén đưa tấm ngân phiếu cuối cùng cho vị công công phụng chỉ, dập đầu khẩn cầu để mẹ con ta có thể được phân về cùng một chỗ.
Nào ngờ, bà lại chẳng thể liệu trước được, cái chết lại đến với mình nhanh đến vậy.
Trước khi lâm chung, mẫu thân cũng từng cầu xin vị cô cô phụng dưỡng chúng ta.Bà bắt ta dập đầu nhận cô cô làm mẫu thân, hứa sẽ hết lòng phụng dưỡng tuổi già của người, chỉ mong ta có thể được che chở mà lớn lên bình yên.
Đáng tiếc, mệnh cô cô cũng ngắn ngủi.Thế nên ta vẫn cô độc, chật vật mà trưởng thành trong cung.
Bởi vậy, ta thấu hiểu tâm tư của Ninh phi.Ta chẳng thể trách nàng mãi, chỉ tức giận đôi chút, rồi vẫn cùng Bát hoàng tử dựa dẫm lẫn nhau mà sống qua ngày.
Những ngày ấy cực khổ, song cuối cùng Bát hoàng tử cũng bình an lớn lên.
…
Ta không biết ngọc như ý này có phải hàm ý ta nghĩ hay không, chẳng rõ hắn có nhớ lại lời Ninh phi từng nói, định đem nó thành thật mà thực hiện.
Thế nhưng, lòng ta nay đã mang nỗi niềm khác.
Thái giám truyền lệnh, mời ta vào điện bái kiến hoàng đế.
Dung Thần ngồi trên long ỷ, đầu đội kim quan, thân khoác hoàng bào, thần sắc kiêu ngạo, khí thế lẫm liệt.Hắn đã chẳng còn là tiểu điện hạ sợ hãi năm nào, mà nay là bậc đế vương uy nghiêm.
Hắn cất giọng:“Vân Huệ, năm xưa khi trẫm lâm cảnh nguy nan, nhiều phen được ngươi cứu giúp. Nếu chẳng có ngươi hết lòng che chở, sẽ không có trẫm hôm nay. Ngươi muốn điều chi, trẫm đều đáp ứng.”
Giọng điệu hắn trầm trọng, mang theo sự trang nghiêm.
Ta quỳ xuống, nâng cao ngọc như ý trong tay.“Dân nữ có ba nguyện, khẩn cầu bệ hạ đoái thương.”
5.
Dung Thần sững lại một thoáng, rồi cười nhạt, giọng pha chút nhẹ nhàng:“Vậy nói ra nghe xem.”
Ta cất lời:“Dân nữ nguyện thứ nhất — cầu bệ hạ xét lại vụ án của phụ thân, rửa sạch oan tình cho Vân gia.”
Dung Thần trầm mặc một hồi, sau đó đáp:“Trẫm chuẩn.”
Ta lại nói:“Nguyện thứ hai của dân nữ — cầu bệ hạ tra rõ kẻ nào đã phóng hỏa, hại chết phu quân và hài tử của dân nữ.”
Cả đại điện bỗng ồn ào, xôn xao bàn tán.Họ chẳng ngờ ta từng có phu quân, cũng từng có cốt nhục.Ngay cả Dung Thần cũng kinh ngạc khi ta nói thẳng chuyện này giữa triều đường.
Hắn nghiến chặt tay vào long ỷ, giọng khàn nén lửa giận, uy thế lẫm liệt áp chế khắp điện:“Trẫm chuẩn. Vân Huệ, ngươi chỉ còn lại một nguyện vọng, hãy nghĩ cho kỹ xem muốn nói điều gì.”
Phúc công công cũng vội vàng khuyên nhủ:“Cô nương, cơ hội ngàn năm khó gặp, chỉ có một lần, xin nhất định phải thận trọng.”
Ta cúi thấp người, quỳ lạy thật sâu, giọng kiên định:“Dân nữ nay trên đời chẳng còn người thân, chỉ từng cùng bệ hạ xưng chị em. Nếu bệ hạ không chê bỏ, nguyện thứ ba của dân nữ là xin được nối lại tình chị em, cầu bệ hạ thành toàn.”
“Vân Huệ!!!”
Tiếng gầm của hắn vang vọng trong điện đường, tiếp đó là tiếng tay vỗ mạnh xuống long ỷ, vang giòn dội.Không khí lặng ngắt, mọi người nín thở, ai nấy chăm chú nhìn.
Dung Thần nghiến giọng, từng chữ như vỡ ra từ cổ họng:“Ngươi… cứ quỳ đó. Đợi đến khi nào biết sai, khi ấy hãy đứng lên.”
Hắn tung chân đá văng long án, rồi phẫn nộ bỏ đi.
Âm thanh trong điện như thủy triều dần tan biến, chỉ còn lại thưa thớt tiếng thì thầm.Có kẻ than thở, có kẻ tiếc nuối, có kẻ nói ta biết tự lượng sức, cũng có người bảo ta uổng phí cơ hội.
Một lúc lâu sau, khắp bốn bề tĩnh lặng, cung điện rộng lớn tưởng chừng chỉ còn mỗi mình ta quỳ gối.
Ta nghe thấy Phúc công công thở dài khẽ khàng:“Cô nương… thật sự không hiểu lòng bệ hạ sao? Bệ hạ đã vì cô nương mà lùi bao nhiêu bước, chỉ đợi cô nương tiến thêm một bước, là đã có thể đứng ở địa vị vạn người kính ngưỡng, dưới một người, trên muôn người. Sao lại để lỡ mất?”