1.
Vừa mới từ viện của Đại phu nhân bước ra, liền đón ngay một chậu nước lạnh dội thẳng vào mặt.
Biểu tiểu thư Thôi Doanh đứng dưới hành lang, vỗ tay cười lớn: “Đáng đời! Đồ hồ mị, cho ngươi dám quyến rũ biểu ca.”
Hạ y mỏng manh, trong chốc lát đã ướt đẫm.
Ta ấm ức đến đỏ hoe vành mắt.
Thế tử Chu Tấn vừa được quý nhân coi trọng, sắp bị điều ra Thông Châu nhậm chức.
Đại phu nhân lo hắn một khi đi xa, nửa năm không về, ắt sẽ bị hồ mị bên ngoài mê hoặc.
Vì thế bèn bỏ thuốc vào cơm rượu, lại giả mượn danh thế tử mà hẹn ta đến.
Nhưng bà đã quên mất, ta ở hầu phủ ba năm, thế tử chưa từng thích ta một chút nào.
Dược lực bức bách, hắn thà cắn nát môi cho rỉ máu, cũng không chịu liếc ta một lần.
Mà ta, lại từ đó mang tiếng yêu nữ quyến rũ nam nhân.
Ta chẳng muốn phân bua, cố nén tủi nhục, đang định quay gót bỏ đi.
Ai ngờ Thôi Doanh lại không buông tha, chợt đưa tay giật lấy cánh tay đang che ngực của ta: “Che cái gì? Hậu viện hầu phủ ai chẳng biết ngươi tâm niệm biểu ca, vì muốn làm chủ mẫu mà cho hắn uống thuốc, rồi ăn mặc lả lơi chạy ra từ phòng người ta. Thể diện đã không cần, còn sợ bị ai thấy thân thể nữa hay sao?”
Trong lòng ta cả kinh, vội lùi lại tránh né. Giằng co trong chốc lát, lỡ tay đẩy nàng ngã xuống đất.
Thôi Doanh ngã rất nặng, gương mặt thoáng qua vẻ kinh ngạc, kế đến là nổi lên ác tâm.
Nàng mắng điên loạn: “Thẩm Đăng Hà, đồ tiện nhân, dám động thủ với ta! Ta nói ra bao nhiêu chuyện, ngươi có dám thề với trời rằng chưa từng làm không?”
Ta mặt mày tái nhợt, lời biện minh nghẹn ở cổ họng!
Chu Tấn niên thiếu đã thành danh, là bậc công tử nhã nhặn hiếm thấy trong kinh.
Mà ta, chỉ là nữ tử thất thế, nhờ tình nghĩa cũ giữa mẫu thân quá cố và Đại phu nhân, mới được đến hầu phủ tránh né sự hà khắc của kế mẫu.
Một người là minh nguyệt ở cao thiên.
Một kẻ là hạt bụi ở bùn đất.
Vì chút tâm niệm không nên có đối với hắn, cũng đủ khiến ta đêm ngày bất an.
Thôi Doanh lại kiêu ngạo ngẩng cao cằm, châm chọc: “Nói cho ngươi biết, hôm qua kế mẫu ngươi có gửi thư, bảo đã tìm cho ngươi mối nhân duyên tốt, thúc dục ngươi mau hồi phủ thành hôn. Nghe đâu đối phương là một kẻ quá thê, đã chôn ba người thê tử, dưới gối chưa con. Ngươi gả đến, liền làm chính thất, thật là xứng đôi.”
Toàn thân ta run rẩy, hàn khí thấu tận đỉnh đầu.
Thấy ta vẻ mặt tuyệt vọng, Thôi Doanh cố ý kéo dài giọng: “Vì chuyện này, đại bá mẫu còn gọi biểu ca ngươi tới bàn bạc, ngươi đoán xem, hắn đáp thế nào?”
Ta nghẹn giọng: “Đáp... thế nào?”
Giọng khàn đặc, như có bông vải chặn ở cổ họng.
Nàng cười rạng rỡ: “Biểu ca nói, Đăng Hà tuổi đã lớn, nên sớm nghị hôn. Nếu có chỗ tốt, hắn bằng lòng đứng ra làm mai, thành toàn cho một mối lương duyên.”
Lời vừa dứt, tim ta như bị đẩy xuống đáy vực âm lãnh, nỗi nhục nhã dâng tràn, cơ hồ không thở nổi.
Ta gạt mái tóc rối trước trán, cố nén chua xót ở khóe mắt, khẽ đáp: “Vậy xin đa tạ thế tử.”
Lời vừa ra khỏi miệng, nét cười trên mặt Thôi Doanh bỗng cứng lại, rồi nàng buông tay, khẽ khàng gọi: “Biểu... biểu ca.”
Thân thể ta lập tức cứng đờ.
Kế đó, giọng nói trầm thấp của Chu Tấn vang lên sau lưng: “Đăng Hà muốn tạ ta điều gì?”
2.
Ta đành gượng gạo xoay người.
Từ sau vụ bỏ thuốc đến nay, đã hơn một tháng chưa gặp hắn.
Chu Tấn vẫn như xưa, phong tư tuấn dật, đôi mắt dịu dàng như ngọc thoáng qua tia lạnh lẽo khó thấy.
Hắn từng sai người tặng ta sách lễ giáo, lệnh ta chuyên tâm học tập, không được để lòng vẩn vơ.
Người hầu truyền lời: “Thế tử cảnh cáo cô nương, chớ sinh tâm tư không nên có.”
Từ ấy ta luôn tránh né, không dám chạm mặt.
Thấy ta lặng im, Thôi Doanh lại ngoan ngoãn cất tiếng: “Biểu ca, Đăng Hà tỷ tỷ có chuẩn bị lễ chúc mừng thăng quan cho huynh.”
Nói rồi nàng lẹ làng rút từ tay áo ta một chiếc hương nang, nhét vào tay Chu Tấn.
Hương nang theo kiểu nam tử thường dùng, trên mặt còn dang dở một bông sen chưa kịp thêu xong.
Đó là kim pháp quen thuộc của ta.
Ở Đại Trần, nữ tử tặng hương nang cho nam tử, là bày tỏ tình ý trong lòng.
Chu Tấn sắc mặt thoáng lạnh: “Hồ đồ!”