1.
Hoa sảnh rộn ràng, tiếng tơ trúc hòa cùng khúc nhạc réo rắt.
Âm điệu du dương, chen giữa là giọng ca ngọt và tiếng cười trong trẻo của mỹ nhân, vọng vào căn phòng nhỏ heo hút.
Chỉ có ta ngồi yên trước gương đồng, đợi các tỷ muội vội vã rời đi để nhặt lại y phục còn vương vãi, rồi lau sạch son phấn loang lổ trên bàn.
Khép chiếc hòm trang điểm, tim ta vẫn đập thình thịch, ong ong không dứt.
Ta buộc phải thừa nhận — trong lòng quả có đôi phần sợ hãi.
Kiếp trước, người đời đều truyền nhau: phủ Bình Dương hầu khó vào, mà ra lại càng khó.
Khó vào là bởi Bình Dương hầu tuấn mỹ, văn võ song toàn, lại cực ưa sạch sẽ, tính tình khắt khe, hay bắt bẻ soi xét.
Khó ra là bởi hậu viện hầu phủ tràn ngập tranh đấu; bao năm qua, kẻ thì chết yểu, kẻ thì lâm bệnh, kẻ thì thất sủng.
Người duy nhất sống sót đến cuối cùng… lại là ta.
Khi ấy, dân gian bàn tán râm ran, thậm chí còn truyền tay những cuốn thoại bản ám chỉ chuyện ca cơ, thứ nữ cùng công hầu tướng tá vướng vào lưới tình bi lụy.
Thoại bản muôn hình vạn trạng, song có điểm chung: nữ nhân trong đó đều vì si mê nam tử kia mà khổ sở. Dù bị công bà khinh ghét, bị chính thất nhục mạ, vẫn chỉ âm thầm nuốt hận, chẳng dám hé môi nửa lời, sợ khiến ý trung nhân chán ghét.
Nhưng tất cả đều lầm.
Ta, chưa từng yêu Bình Dương hầu.
Ta chỉ là… sợ hắn.
Dung mạo ta tầm thường, gia thế chẳng mấy hiển hách; muốn sống, chỉ đành dốc hết tâm tư lấy lòng hắn.
Mà nay, trọng sinh trở lại, ta đã về đúng ngày đầu gặp gỡ.
Theo lẽ thường, ta đáng lẽ cũng nên theo các tỷ muội đàn ca cho bậc quyền quý, rồi bị một kẻ say như Bình Dương hầu tiện tay chỉ định, đưa thẳng vào phủ.
Sau đó, lại tiếp tục hưởng cái gọi là “phúc phận” khiến người ngoài hâm mộ.
Nhưng ta chỉ lặng đi một thoáng, cuối cùng vẫn lắc đầu.
Cái phúc ấy, một đời nếm trải đã quá đủ.
Nắp hòm son phấn khép lại khẽ vang.
Ngoài cửa, tiếng nhạc dần thưa.
Yến tiệc của đám quyền quý cũng sắp tàn.
Mãi vẫn chẳng có ai đến gọi ta.
Xem ra, kiếp này, Bình Dương hầu đã chọn người khác.
Trong mắt hắn, ta quả chỉ là hạng tùy thời: có cũng được, không cũng xong.
Ta khẽ thở dài, những gợn sót lại trong lòng cũng theo đó mà tan biến.
Bình Dương hầu, kiếp này, duyên phận giữa ta và ngươi… đến đây là dứt.
Từ bỏ cái gọi là vinh hoa phú quý, trái lại lòng ta nhẹ bẫng hơn nhiều.
Đúng lúc ấy, một tân nhạc công bước vào phòng.
Kiến Hạc trông thấy ta, dịu giọng hỏi:
“Tiểu Man, muội thấy không khỏe ư? Ta có mang cho muội chút rượu ấm quý nhân ban.”
Ta mỉm cười, lên tiếng cảm tạ.
Hai ngày kế tiếp, mọi chuyện vẫn trôi đi như cũ.
Ca cơ xinh đẹp nhất tên Thanh Nguyệt, sau khi từ yến tiệc trở về, sắc mặt lúc nào cũng u ám.
Các tỷ muội khác, ai nấy thần tình đều không mấy vui.
Ta vốn không rõ căn do, cũng chẳng tiện hỏi nhiều.
Mãi sau, một tỷ muội thân thiết mới lén kể nhỏ:
“Thanh Nguyệt vốn ngạo nghễ, tưởng phen này chắc chắn thuận lợi tiến vào hầu phủ. Nào ngờ bị người ngấm ngầm ghét bỏ, cố ý hắt bẩn chiếc váy đỏ của nàng. Nếu không nhờ muội bỏ cuộc phút chót, đem váy mình cho nàng thay, e là nàng còn chẳng vào nổi yến tiệc.”
Nàng thở hắt:
“Kết quả ấy à, thà đừng đi. Hầu gia từ đầu đến cuối chẳng buồn liếc mắt; hừ, đúng là để Thanh Nguyệt mất hết thể diện.”
Nghe xong, lòng ta nặng trĩu.
Ta biết Thanh Nguyệt khát khao bước chân vào nơi ấy; mà kiếp này ta vốn chẳng muốn tranh đoạt hư vinh với ai, nên mới nhường cơ hội cho nàng.
Nàng đẹp đẽ, thông tuệ, một lòng muốn tiến vào nhà quyền quý.
Ta từng nghĩ, người như thế ắt sẽ sống khá hơn ta khi trước.
Nào ngờ, cuối cùng nàng cũng chẳng như ý nguyện.
“Vậy Bình Dương hầu đã chọn ai?” — ta buột miệng hỏi.
“Chẳng chọn một ai cả.”
Ta sững người.
Đứng giữa hoa sảnh, toàn thân bỗng khựng lại.
Một luồng gió lạnh bất chợt lùa qua, trong đầu ta hiện lên một ý nghĩ điên rồ.
Chỉ chốc lát, mồ hôi túa khắp người, từng lỗ chân lông đều lạnh buốt.
Trong cơn hoảng loạn, ánh mắt ta vô tình bắt gặp nhạc công Kiến Hạc — người vẫn thường thân cận với ta.
Ta gượng cười, vội cáo biệt các tỷ muội, dùng khăn tay chấm khô mồ hôi trên trán, rồi bước nhanh về phía Kiến Hạc.
Như kẻ sắp chìm đuối bỗng vớ được cọng cỏ cứu mạng.
2.