01
“Đứa trẻ này, cớ sao lại thốt lời mộng mị?”
Ta đành bất lực gỡ bàn tay con đang bấu ống tay áo mình rồi nhét vào chăn. Vừa kéo thử, lại chẳng tài nào kéo được.
“Mẫu thân, mẫu thân, con nhớ người vô cùng…”
Tiếng bé yếu ớt như kẻ ốm lâu ngày, ghì chặt lấy ta chẳng buông.
Trước lúc ngủ, con ta hãy còn ngây thơ hớn hở, vậy mà giờ đây như vừa trải cơn kinh hãi tột độ, môi run lên, ánh mắt đầy tơ má/u.
Sợ quấy nhiễu Thái tử Kỳ Khác nằm cạnh, ta vội ra hiệu cho Uyên Nhi chớ kêu la, bế con đi ra khỏi tẩm điện.
“Con nói thật mà, mẫu thân…”
Chưa kịp bước qua cửa, Uyên Nhi đã vội vàng giải thích.
Con mới lên ba, lời lẽ còn lủng củng, ta nhẫn nại lắng nghe thật lâu mới hiểu đại khái:
Con bảo ba tháng sau, Kỳ Khác sẽ cử binh soán vị, đêm ấy ta chế/t thảm.
“Con trốn sau hòn giả sơn, thấy phụ thân từ phòng mẫu thân đi ra. Sau đó người ta khiêng mẫu thân đi, mặt mũi tím bầm, má/u rỉ đầy mũi miệng.
Vài ngày sau, chúng ta dọn vào hoàng cung, bọn họ bắt con phải gọi phụ thân là ‘phụ hoàng’, không được nhắc đến mẫu thân nữa.”
Uyên Nhi rành rọt từng lời, sợ ta không tin.
Mà quả thật ta không thể tin.
Ai chẳng biết Thái tử và Thái tử phi chỉ giữ mặt ngoài hòa thuận, kẻ được sủng ái nhất Đông cung lại là ta, Tử Vân, thiếp thất vốn quen Thái tử khi còn ở dân gian.
Dẫu thân phận thấp kém, Kỳ Khác vẫn nâng niu ta như châu ngọc. Ngay cả cốt nhục duy nhất của chàng cũng là do ta sinh. Tình nghĩa đậm sâu đến thế, chàng sao nỡ giế/t ta cho được?
Uyên Nhi vẫn không ngừng kể: “Nhưng sau này phụ hoàng thay đổi, hầu như chẳng đoái hoài đến con nữa. Rồi con bị bệnh, bệnh nặng vô cùng…”
Ta sửng sốt.
Trên đời nào có bà mẹ nghe con ốm mà chẳng quặn lòng, dù chỉ là lời trong mơ.
Vô thức, ta hỏi tiếp: “Bị bệnh ư? Vậy phụ thân con đâu? Không mời Thái y chữa trị hay sao?”
Con cúi đầu, càng thêm ảm đạm: “Phụ hoàng và Thái y đều ở cung của Quý phi nương nương, nghe nói nàng sắp sinh cho con một đệ đệ…”
Quý phi ư?
Đông cung ngoài ta thì chỉ có Thái tử phi. Thái tử phi ắt mai này là hoàng hậu, vậy Quý phi kia là ai?
“Quý phi là người trong phủ chăng?” Ta dồn dập hỏi, Uyên Nhi chỉ không ngừng lắc đầu.
“Nãi nãi bịt miệng con, bảo con đừng kêu ‘mẫu thân’, mà con lạnh quá, chẳng nín nổi…” Con ghì chặt cổ ta, hai bàn tay bé bỏng lạnh buốt, lí nhí: “…kêu mãi, kêu mãi, cuối cùng con thật sự gặp được người.”
Mũi ta cay xè, vừa xoa lưng con vừa dỗ: “Không sao, không sao, chỉ là ác mộng, không hề gì.”
Ta đặt Uyên Nhi mắt còn đẫm lệ về lại giường nhỏ, lòng đột nhiên dâng lên nỗi bồn chồn khó tả.
Nhưng khi ánh mắt lướt ngang bộ trang sức Đông Châu trên bàn, ta lại cười mình lo hão.
Bộ trang sức này vốn là vật ban thưởng từ trong cung. Theo lẽ, nó phải thuộc về Thái tử phi, nhưng Kỳ Khác lại nói: “Đông Châu sáng rực, càng tôn vẻ diễm lệ cho Tử Vân,” rồi sai người mang đến cho ta.
Chàng còn hết mực yêu thương Uyên Nhi, hai cha con như muốn quấn quýt cả mười hai canh giờ không rời.
Nào là hạ độc, nào là yểu mệnh… hẳn chỉ là lời đứa con nít nói mơ.
Ta nằm xuống bên Kỳ Khác mà mãi vẫn không ngủ yên.
Mơ mơ màng màng, chợt nghe tiếng xì xào từ ngoại sảnh.
Ta giật mình tỉnh giấc, sờ bên gối đã trống không.
“Điện hạ, đám tử sĩ đã chiêu mộ xong, toàn bộ đều đóng trại ngoài đại doanh ở ngoại ô. Về phía Ngự Lâm quân, thần cũng đang ra sức lo liệu.”
Tiếng nói nọ là của Hàn Lễ, vị tướng trấn thủ Đông cung.
“Cần bao lâu nữa?” Kỳ Khác hỏi.
“Chừng ba tháng,” Hàn Lễ ngập ngừng, “Xin Điện hạ thứ cho lời mạo muội, Thái tử phi vốn xuất thân nhà Túc Quốc công, nắm binh quyền trong tay. Cớ sao ngài không dựa vào nhạc phụ, lại mạo hiểm nuôi tử sĩ, mua chuộc Ngự Lâm quân?”
Kỳ Khác im lặng giây lát, rồi cất tiếng cười nhạt: “Ngươi có nghĩ qua chưa, Túc Quốc công ba đời trung liệt, giả như ông ấy không muốn theo ta tạo phản thì sao?”
02
Khi Kỳ Khác trở lại, lưng áo ta đã ướt đẫm mồ hôi lạnh.
“Tử Vân?”
Chàng cất giọng dịu dàng gọi ta.
“Hàng mi nàng run nhẹ tựa cánh bướm, phải chăng ta đã đánh thức nàng?”
Ta xoa xoa mắt, vờ như vừa tỉnh, phụng phịu: “Điện hạ mang theo luồng khí lạnh, làm sao thiếp không thức giấc được?”
Kỳ Khác duỗi cánh tay dài, ôm gọn ta vào lòng.
“Vậy nàng hãy sưởi ấm cho ta.” Chàng vùi đầu vào cổ ta, chóp mũi còn vương chút khí lành lạnh, giống như cái liếm tinh nghịch của loài thú nhỏ.
Không gian bỗng chan chứa xuân ý, hệt như vô vàn đêm ân ái giữa ta và chàng.
Chỉ nghe cái tên “Tử Vân” cũng đủ rõ, ta nào phải con nhà tử tế.
Ta vốn là một ca nữ bên bến Tầm Dương, được tú bà dặn dò kỹ lưỡng rồi đưa lên chiếc thuyền hoa chứa toàn “quý khách.”
Cũng chỉ mong dè dặt hầu hạ, nào ngờ lại vô tình che tên cho Kỳ Khác—chẳng rõ ai bắn lén từ đâu.
Trời cao chứng giám, lúc ấy ta lao tới chỉ vì muốn với lấy cây ngọc như ý trong tay Tầm Dương thái thú, ai giật được ắt thuộc về người đó.
Mãi về sau mới vỡ lẽ, vị công tử tao nhã bị ta xô ra kia lại chính là Thái tử đương triều.
“Thái tử? Ai lại dám hành thích Thái tử?” Ta vừa lo vừa mừng, ngạc nhiên uống chén thuốc chàng bón, khẽ hỏi.
“Chẳng phải mấy vị hoàng huynh muốn tranh đoạt ngôi Thái tử ư?”
Kỳ Khác đặt bát thuốc xuống, đáy mắt lạnh căm:
“Quan hệ cốt nhục hoàng gia, hóa ra chẳng sánh nổi tấm lòng của một nữ tử phong trần.”
Nghe chàng nói vậy, ta hơi chột dạ, nhưng vẫn âm thầm mừng rỡ vì gặp được vận may.
Giờ nghĩ lại, hết thảy đều do ác mộng của Uyên Nhi.
Nếu không thao thức đêm ấy, ta nào nghe được cuộc trò chuyện giữa chàng và Hàn Lễ.
Khổ nỗi lời bọn họ bàn bạc trùng khớp giấc mộng của Uyên Nhi, nên mấy hôm nay dù ra vẻ bình thản, trong dạ ta cứ bồn chồn.
Uyên Nhi tuy nhỏ nhưng biết điều, dần dà cũng quên giấc mộng, lại nô đùa như trước.
Cho đến hôm nay, nha hoàn Bảo Yến bỗng hoảng hốt lao vào: “Tử Vân cô nương, Tiểu điện hạ đụng phải Thái tử phi, người mau đến xem!”
Tháng sau, ân sư của Kỳ Khác là Tiết đại nhân sẽ hồi kinh, chàng dự tính mời Tiết gia vào phủ tẩy trần, Thái tử phi mấy ngày nay bận chuẩn bị yến tiệc.
Uyên Nhi vốn ngoan, xưa nay vẫn “kính nhi viễn chi” với vị đích mẫu này, sao lại xảy ra va chạm gì?
Ta chạy vội đến hoa viên, thấy Uyên Nhi đang bối rối xin lỗi, còn Thái tử phi chẳng nói chẳng rằng, chỉ khom lưng xem mấy nhành lan bị chèn nghiêng ngả.