12.
Khi Tạ Lâm An đưa ta về, trăng đã treo đầu cành.
Hắn đứng ở cửa không bước.
Ta quay người nhìn hắn, hắn đưa tay gỡ một chiếc lá rụng vướng nơi tóc ta.
“Ngọc Nương, ta phải về Tạ gia rồi.” Giọng hắn thấp thấp.
Ai nghe cũng biết Tạ gia là hang hùm ổ sói.
Ta theo bản năng nắm lấy tay hắn.
Hắn mỉm cười với ta.
Đây là lần đầu hắn cười với ta, nụ cười như ánh nguyệt, đẹp động lòng người.
“Đợi ta trở về tìm ngươi.” Hắn cười, rút tay về, nói xong bèn quay người đi.
Trong ngõ có mấy ngọn đèn dã, bóng hắn vốn đã văn nhược lại bị kéo dài, trông cô tịch, khiến người không khỏi chạnh lòng.
Ta nhịn không được gọi: “Tạ Lâm An.”
Hắn dừng lại, ngoảnh đầu.
Ta cũng cười với hắn: “Vạn sự cẩn thận.”
Hắn gật đầu, lần này bước vào đêm là không quay lại nữa.
Những ngày kế tiếp, ta không gặp hắn thêm lần nào.
Trái lại phụ thân ta cứ ba bữa lại chạy tới chỗ ta, sợ Tạ Lâm An nhân lúc hắn sơ ý mà quay về.
“Không phải ta nói ngươi, ngươi là cô nương khuê các, để một nam tử ở qua đêm trong nhà, tiếng tăm xấu đến chừng nào.”
Mỗi lần đến là hắn lải nhải không dứt.
Giống hệt hai mươi năm sau.
Nghiêm Phong đứng cạnh hắn bĩu môi: “Thiếu gia, người hãy bận tâm bản thân nhiều hơn đi.”
“Sao?” Ta bỏ tay khỏi tai.
“Vài hôm trước, thiếu gia theo như đã bàn, vừa tới võ trường luyện võ vừa dò xét việc thế tử trong quân, quả thật phát hiện thế tử câu kết với Thị lang Binh bộ, nhưng còn chưa kiếm được chứng cứ thì đã bị hầu gia phạt một trận.”
“Vì sao phạt? Hầu gia biết hắn đi luyện võ nên không vui ư?”
“Vui chứ, nên hầu gia muốn dẫn hắn sang Quốc công phủ dùng bữa, hắn sống chết không đi.”
Ta nhìn phụ thân.
Hắn thở dài, ngồi xuống cạnh ta: “Ngọc Nương, ngươi bảo nếu làm thế tử là phải cưới người không muốn cưới, làm điều không muốn làm, thì cái thế tử ấy có nghĩa gì?”
“Thanh danh ô uế thì đã sao? Cùng lắm gió vào tai trái ra tai phải, hiện giờ ta còn có thể ngồi chuyện trò cùng ngươi thế này, có gì không tốt?”
Một tràng lời ấy khiến ta thoáng bối rối.
Xưa nay vẫn là ta kéo hắn chạy về phía trước, bởi trong ký ức của ta hắn chính là hầu gia, nên ta liền cho rằng hắn tất phải làm hầu gia.
Ta đã bỏ qua cảm thụ của hắn.
Với Tạ Lâm An cũng vậy.
Ta cứ tưởng ta thấy bọn họ của hai mươi năm sau, tức là đó chính là cuộc đời họ muốn.
Kỳ thực không hẳn.
Ta vỗ vai hắn, cười nói: “Ngươi nói đúng, làm người nên sống thành dáng vẻ mà mình muốn.”
Thấy ta không còn khuyên nhủ, mi mắt hắn sáng hẳn.
Vui mừng kéo ta đi một nơi hay ho.
Nơi hay ho ấy dĩ nhiên không phải Nghênh Xuân lâu, mà là sòng bạc Thịnh Hiền.
Chỉ là chúng ta còn chưa vào, đã thấy mấy người trong ngõ.
“Phu quân ngươi đã cầm cố ngươi cho ta, ngươi phải đi với ta!” Một nam tử từng bước ép sát nữ tử bị dồn vào góc tường.
Nữ tử khóc rất đáng thương.
Nhưng khi tay gã vươn tới, bỗng bị người gạt đi.
Một thiếu nữ nhảy xuống từ cửa sổ bên cạnh, váy lụa tầng tầng như phù dung nở rộ giữa không.
“Nàng ấy không tự nguyện.” Giọng nàng giòn trong, êm tai phi thường.
Gió hất một góc mạn che, chỉ lờ mờ thấy chóp mũi khéo và đôi môi son tươi.
Nhìn cũng biết là một giai nhân.
“Con nha đầu này từ đâu tới, phu quân nàng thua bạc cầm cố nàng cho ta, nàng không nguyện thì ai nguyện, ngươi nguyện chắc?” Gã nam nhân lấc cấc, đưa tay định giật mạn che của nữ tử ấy.
Phụ thân ta thấy thế liền định bước ra.
Nào ngờ ngọc địch trong tay thiếu nữ đảo một cái, cánh tay gã như gãy làm đôi.
Chỉ nghe gã kêu thảm một tiếng quỳ rạp xuống đất.
“Đây là bản cô nương thưởng cho ngươi, khoản phu quân nàng nợ ngươi coi như trả xong.” Thiếu nữ ném một túi tiền lên người gã.
Khi ấy phụ thân ta mới bước tới, ta muốn kéo hắn cũng không kịp.
Hắn đi mấy bước đến bên gã kai, nhặt túi tiền, móc bạc bên trong ném trả lên người gã, tiện chân đá một cái.
Thiếu nữ liếc phụ thân ta ánh mắt lạ lùng.
Phụ thân ta đưa trả túi tiền: “Đừng để thứ dơ bẩn như thế làm bẩn túi của tiểu thư.”
Lúc ấy một người hầu gái vội vã chạy đến từ phía sau.
“Tiểu thư, người lại chạy loạn.” Nha hoàn đỡ thiếu nữ.
“Dù sao cũng đã bẩn, vứt đi là được.” Thiếu nữ mặc nàng dìu, nhìn sang nữ tử đáng thương kia, “Về sau nhìn người cho kỹ, đừng tự hủy cả đời mình.”
Dứt lời nàng cùng nha hoàn rời đi.
“Tiểu thư, lão gia đang giục người về.”
“Chẳng phải lại vì hôn sự của ta với Nhị công tử hầu phủ sao.”
“Bảo ta gả cho tên nhát gan ấy, chẳng thà để ta ở trong nong trang cô độc đến già.”…
Ta hình như thấy thân mình phụ thân ta chao đi theo gió.
13.