15
Cuối cùng, tôi và Hạ Thừa Châu đi ăn ở quán hoành thánh nhỏ dưới chung cư nhà tôi.
Tôi cầm thìa, nhẹ giọng nói: “Hôm nay cảm ơn anh nhé.”
“Đừng nói mấy câu khách sáo, có thực tế tí đi.”
Trong đầu tôi lập tức hiện lên hình ảnh vàng bạc, kim cương, siêu xe, biệt thự… toàn mấy thứ không dám mơ đến, liền dè dặt hỏi:
“Anh muốn gì…?”
Anh nhướng cằm về phía tôi: “Chưa no. Múc cho tôi vài cái hoành thánh trong bát của cô đi.”
“…”
Dễ chiều ghê.
Tôi múc cho anh ta ba cái hoành thánh tròn vo béo múp, hào phóng nói:
“Không đủ thì gọi thêm một bát nữa nhé.”
“Thế là đủ rồi.”
Cửa kính quán bị khách ra vào đẩy mở liên tục.
Mấy cơn gió đêm xuân lùa vào.
Nhưng được hơi ấm của món ăn xua tan, không còn quá lạnh nữa.
16
Tính đến cuối kỳ nghỉ đông—Tôi đã cùng Hạ Thừa Châu ăn cơm vài lần mà chẳng hay biết.
Thỉnh thoảng Cháo Cháo cũng ăn cùng bọn tôi.
Tối trước ngày Cháo Cháo đi học trở lại.
Hạ Thừa Châu gọi điện cho tôi.
“Trường thông báo đột xuất, ngày mai có họp phụ huynh.”
“Nhưng giờ tôi đang ở chi nhánh ngoài tỉnh, có việc gấp nên không về kịp.”
“Mai cô đi họp phụ huynh giúp tôi được không?”
Cháo Cháo học cùng trường với Lục Tinh Ngôn.
Tôi thoáng do dự.
Từ đầu dây bên kia, loáng thoáng nghe tiếng trợ lý đang giục anh vào họp.
Tôi hít sâu một hơi, gật đầu đồng ý.
Chắc không trùng hợp đến mức, lại học cùng lớp với Lục Tinh Ngôn đâu ha…
Trước khi ngủ, không hiểu sao tôi lại nhớ đến cuộc trò chuyện hôm trước giữa Lục Tinh Ngôn và cô bé kia trước nhà hàng.
Tôi mở tủ quần áo, ngón tay lướt qua từng món một.
Rồi dừng lại ở chiếc áo khoác trắng lạnh nhạt.
Tôi gấp chiếc áo phao dày định mặc ngày mai lại, cất đi.
Buổi họp phụ huynh diễn ra trước khi tan học buổi chiều.
Buổi trưa, tôi thay đôi giày cao gót đã lâu không đi, hẹn tiệm làm tóc trang điểm.
Hai tiếng sau, tôi có mặt trước cổng trường.
Còn 15 phút nữa mới bắt đầu họp phụ huynh.
Tôi gọi điện cho Cháo Cháo.
“Tớ tới rồi, cậu học lớp mấy vậy?”
“Cô ơi cô ơi, con ra đón cô nhé! Đợi con nha!”
Trước cổng trường có khá nhiều học sinh đang đứng chờ phụ huynh.
Ánh mắt tôi lướt qua một góc, liền thấy Lục Tinh Ngôn.
Cậu bé cũng vừa vặn nhìn thấy tôi, nhíu chặt mày rồi chạy tới.
“Mẹ đến đây làm gì?”
“Con đã nói với ba là để dì Thiển đi họp phụ huynh rồi mà.”
“Con còn bảo với các bạn là mẹ con là vũ công cơ. Chỉ có dì Thiển mới biết múa thôi!”
Hai tay thằng bé xua xua, bực bội nói:
“Mẹ mau về đi.”
“Đừng để các bạn con nhìn thấy mẹ.”
“Cô giáo Đường ơi!”
Cháo Cháo từ đằng xa vẫy tay gọi tôi.
Tôi ngẩng đầu lên: “Cô tới đây.”
Lục Tinh Ngôn nhìn sang Cháo Cháo, rồi lại nhìn tôi.
Ánh mắt trở nên hoang mang.
“Mẹ, mẹ… là…”
Tôi nói: “Mẹ đến để họp phụ huynh cho bạn ấy.”
Lục Tinh Ngôn chết lặng.
Tôi nghĩ một hồi, vẫn thấy không cần giải thích gì thêm.
Trầm lặng đi vòng qua thằng bé, tiến về phía Cháo Cháo.
“Cháo Cháo, con học lớp mấy nhỉ?”
“Lớp 1 ạ.”
…Tôi suýt không giữ nổi nụ cười.
Lại học cùng lớp với Lục Tinh Ngôn.
Nghĩa là tôi còn phải gặp cả Tống Thiển nữa…
17
Trước khi vào lớp, tôi cùng Cháo Cháo thống nhất lời giải thích.
Tôi sẽ đóng vai dì nhỏ của con bé.
Vì đến sớm, trong lớp chưa có nhiều phụ huynh.
Mấy đứa trẻ xúm lại nhìn tôi.
“Wow! Cháo Cháo! Dì nhỏ của cậu xinh quá!”
“Người còn thơm mùi nho nữa nè!”
Tôi khẽ thở phào nhẹ nhõm.
May là không khiến Cháo Cháo mất mặt…
Nhưng cô bé lại chẳng tỏ ra hài lòng gì.
Ngược lại còn thở dài, thì thầm:
“Haizz, cô Đường xinh thế này…”
“Chú nhỏ của con đúng là không xứng chút nào.”
…?
Khoan đã, hình như con bé hiểu nhầm gì đó rồi.
Tôi vừa định mở miệng giải thích, thì thấy Lục Tinh Ngôn lặng lẽ bước vào lớp.
Cậu bé đứng yên nhìn tôi.
Rồi lại cúi đầu, lặng lẽ trở về chỗ ngồi.
Bàn tay mũm mĩm đặt trên mặt bàn, cả người nghiêng sang một bên dựa vào cánh tay.
Đó là dấu hiệu tâm trạng đang rất tệ.
Buổi họp phụ huynh bắt đầu.
Cô giáo chủ nhiệm đứng trên bục hỏi: