01
Ta chính là Hà Nhĩ Ni. Phụ thân ta vốn là một thư sinh ẩn cư, nghe đồn ngày trước người từng làm đến chức Tể tướng.
Nhìn phụ thân ta hì hục cuốc đất, trên vai vác cuốc, thở phì phò, lại ngó qua đệ đệ đang ngồi chồm hổm nghịch bùn sau lưng...
Cả nhà ta thật sự từng là thế gia Tể tướng ư?
Được phong “thế gia mổ cừu” ta đã tạ ơn trời đất lắm rồi.
Mà đến một con cừu nhà ta cũng mua không nổi.
02
Mùa xuân năm ấy, trước căn nhà tranh của ta xuất hiện một tiểu quý nhân, cỡ mười ba mười bốn tuổi.
Hắn tự xưng là Thái tử đương triều, đích thân đến mời phụ thân ta ra làm Thái phó cho mình.
“Ngó qua thấy người ấy đẹp đến lạ.”
Đệ đệ ta lầm bầm nói với ta như thế.
Phụ thân phớt lờ vị tiểu quý nhân, chỉ hừ hừ nhổ hai bãi nước bọt vào lòng bàn tay rồi vác cuốc lên xới đất.
Tiểu quý nhân luyên thuyên nào là thiên địa, sinh dân, thánh giả... Ta nghe mà chẳng hiểu ra sao.
Ta ghé tai đệ đệ:
“Đệ nghe ra gì không?”
Đệ đệ lắc đầu:
“Nghe bà ngoại hắn chứ nghe gì!”
Phụ thân quay đầu gọi to:
“Hà Nhị Ni, Hà Nhị Cẩu, mau gánh phân lại đây, ta cần bón ruộng.”
Tiểu quý nhân nghe xong, mặt thoáng lộ vẻ khó xử, nhưng vẫn mỉm cười chào hai tỷ đệ ta:
“Hà... Nhị Ni tiểu thư, Hà... Nhị Cẩu công tử, hân hạnh diện kiến.”
Hắn nói chuyện nghe ra rất có văn hóa, ta chẳng biết đáp sao, bèn chỉ trố mắt nhìn hắn, hắn nhìn ta.
“Phân đến rồi đây!”
Đệ đệ ta vạm vỡ gánh hai thùng phân, đánh “rầm” một tiếng đặt xuống đất.
Tiểu quý nhân liếc qua mớ “đồ quý giá” ấy…
Lần đầu tiên ta thấy mặt một người có thể biến thành màu xanh lá.
“Ọe!!!”
Kết quả, hắn nôn suốt nửa canh giờ.
Ta bước đến, định đưa hắn một chiếc khăn, ai ngờ dẫm phải cây chĩa sắt trên đất. Thân cán gỗ bật ngược lên đánh “phụp” một cái.
Đúng lúc tiểu quý nhân đang đứng ngay phía trên cán gỗ...
“Bốp—”
“A!!!”
Vị công tử dịu dàng nho nhã ban nãy, giờ ôm chặt chỗ hiểm, nhảy cẫng khắp sân.
03
Tiểu quý nhân tên Tống Triệt, quả thực là Thái tử tân phong của Hoàng thượng.
Có lẽ do áy náy vì đã gây ra họa cho Tống Triệt, phụ thân ta đồng ý theo hắn ra làm quan.
Năm đó, ta mười tuổi, đệ đệ tám tuổi, lần đầu rời Cửu Vân Sơn, theo phụ thân vào kinh thành.
Hà Nhị Ni thành Hà Nhĩ Ni , Hà Nhị Cẩu thành Hà Nhĩ Cấu .
Còn phụ thân thì chính thức làm Thái phó cho Thái tử.
Vào kinh xong, Hoàng thượng triệu kiến cả nhà ta.
Trên đại điện, đệ đệ ta “rột rột” nhai nho tiến cống từ Tây Vực, đến hạt cũng không nỡ nhả.
Ta cũng chẳng dám cười hắn, vì chính ta đang xì xụp húp hết bát cháo thơm này đến bát cháo khác.
Nhà ta xưa nay chỉ ăn nổi cám bã – loại dành cho gia súc.
“Ngươi chính là cái nha đầu làm Thái tử ta… không thể cử động được kia sao?”
Hoàng thượng vuốt râu cười ha hả.
Ta đặt bát xuống, trong lòng vừa hoảng vừa ngỡ ngàng.
Có kẻ hại con trai người ta tuyệt hậu, vậy mà ông ấy vẫn cười rất khoái trá?
Phụ thân quả có nói đúng: đám người trong triều, đầu óc chắc đều bất thường.
Ta liếc đệ đệ, đệ đệ nhìn phụ thân, phụ thân chỉ cắm cúi uống rượu, không đoái hoài gì đến ta.
Chẳng ai đáng để dựa dẫm!
Ta đành nuốt nước miếng, nhận tội:
“Dân nữ thô lỗ, mong Bệ hạ khai ân.”
Hoàng thượng càng cười khoái, cười đến chảy nước mắt, rồi ho sù sụ, mặt cũng đỏ bừng:
“Tốt, tốt lắm! Ráng mà cố gắng thêm nữa! Cố gắng thêm nữa!”
Ta: “…???”
04
Công tử, tiểu thư chốn kinh thành không thích chơi với tỷ đệ ta, chê hai đứa quê mùa thô kệch.
Phụ thân ta cũng không mặn mà gì bọn họ, hai năm sau liền đem chúng ta nhét vào quân doanh:
“Không lập được công lao thì đừng vác mặt về!”
Hai đứa nhóc chỉ tầm mười mấy tuổi, biết lập công trạng kiểu gì?
Chưa qua hai năm, quân doanh nơi ta và Nhị Cẩu đóng bị địch bao vây. Ta trọng thương nằm bẹp trên giường, máu chảy tràn vào mắt, trông đất trời đều rực đỏ. Muốn rên một tiếng cũng không nổi, mệt đến chỉ muốn ngủ mãi không tỉnh.
Lần ấy, ta ngủ liền ba ngày ba đêm. Tỉnh dậy, Nhị Cẩu bón cho ta nước đường.
“Ta còn ngỡ tỷ không dậy nổi nữa!”
Cách hắn bón nước vụng về kinh khủng. Một bát nước đường to tướng, đổ cả xuống cằm ta, vào miệng chẳng được mấy giọt, đã vậy còn làm ta sặc.
Bụng ta rỗng tuếch, cồn cào tưởng có thể nhai luôn cả môi mình, mà chẳng còn chút sức nào, muốn nói cũng không ra lời.
Cuối cùng, Tống Triệt bước vào, đón lấy bát nước đường, nhẹ nhàng bón từng thìa cho ta, mới đỡ để ta chế/t đói.
“Điện hạ, sao ngài lại đến?”
Hắn mặt mày âm trầm:
“Bản cung cứ ngỡ ngươi… đã bỏ mạng.”
“Tỷ ta không chết được!”
Nhị Cẩu xen ngang:
“Thầy bói nói rồi, tỷ ấy mệnh Phượng Hoàng, ngầu lắm!”
Tống Triệt bảo sẽ đưa ta hồi cung, cho ta làm bạn đọc của Thái tử – trở thành nữ bạn đọc đầu tiên trong triều.
Nhị Cẩu bám chặt lấy đùi Tống Triệt, nước mắt nước mũi ròng ròng:
“Còn… còn đệ nữa! Xin mang đệ theo! Không có hai người, đệ phải làm sao?”
Ta ngồi trên lưng ngựa, coi như chẳng nghe thấy gì, chỉ thấp thỏm lo âu.
Ta từng hại Tống Triệt không thể cử động chỗ ấy, giờ theo hắn về cung thì e khó mà yên ổn.
05
Sau khi chuyển vào Đông Cung, chẳng có bạn bè, ta rảnh rỗi đến sắp mốc.
Thật ra có ra khỏi cung cũng chẳng có bạn, ta vốn khù khờ, không tài hoa, chẳng biết cầm kỳ thi họa, càng không rành làm thơ đối chữ.
Giống phụ thân, ta chỉ thích trồng rau.
Ngoài trồng rau, ta không biết gì nữa.
Đám công tử tiểu thư kia chẳng thèm đếm xỉa, gặp ta còn mỉa mai vài câu, bảo ta phàm tục tầm thường.