09
Chuyện này chắc chắn có dính dáng đến Tống Triệt.
Hắn đã tuyệt đường con nối dõi, có lẽ không muốn để ta tìm được lương duyên, hòng “trả đũa” ta.
Nhưng liên lụy người vô can như vậy, thật không phải đạo.
Ta thấy hắn sai quá, mà ta không dám mở miệng.
Mỗi ngày Tống Triệt phải học đủ thứ, hết Tứ Thư, lại Ngũ Kinh, đọc xong là phải luyện cưỡi ngựa bắn cung.
Xong cưỡi ngựa lại vội vã ăn chút cơm, rồi tiếp tục tập thư họa.
Văn võ song toàn, còn ta thì “song toàn” khác: tay trái cầm muôi, tay phải cầm đũa, lo mỗi chuyện ăn.
Ta tuy danh nghĩa là bạn đọc, kỳ thực chỉ là “bạn ăn.”
Khi hắn học, ta lang thang khắp Đông Cung, chăm nửa mẫu rau cải của mình.
Phụ thân bảo không đọc sách cũng tốt, càng đọc nhiều càng phiền não, đọc không bằng… trồng trọt.
Hoàng thượng nghe thế, cười lạnh giễu cợt:
“Đường đường là Thái phó Thái tử, mà phun ra lời này, không thấy xấu hổ ư?”
Phụ thân ta bèn lườm ông ấy, cũng không buồn đối đáp, trở về bảo ta:
“Con nhớ mấy ngày nữa gieo hạt lạc (đậu phộng).”
10
Hôm nay, phụ thân vào cung, mang theo một tiểu cô nương lấm lem bùn đất.
Từ đầu tới chân con bé phủ đầy bùn như thể vừa được Nữ Oa nặn ra, chỉ có đôi mắt hiếu kỳ, hơi sợ sệt chớp chớp nhìn ta.
Ta vội buông bút, chạy vọt đến:
“A Trà!”
“Nhị Ni tỷ!”
Tên thật của nó là Minh A Trà, ngày xưa ở làng, nhà nó ở ngay sau nhà ta. Cha nó làm thợ săn, quê ta nghèo nàn hoang vu vô cùng.
Nhìn A Trà, lòng ta chợt dâng nỗi chua xót:
“A Trà, thẩm Tú… có phải…”
Mẫu thân A Trà là thẩm Tú, bị chồng đánh đập hàng chục năm.
A Trà từng bảo: “Đợi mẫu thân ta khuất đi, ta sẽ rời khỏi Cửu Vân Sơn, chẳng quay lại nữa.”
Nay A Trà xuất hiện ở hoàng cung, e rằng…
“Người mất rồi cũng coi như thoát.”
Ánh mắt A Trà chẳng rơi nổi giọt lệ nào, nhưng thanh âm đầy căm hờn, nó chống nạnh rủa:
“Trời đất bất nhân, coi vạn vật như heo chó!”
Phụ thân ngắt lời:
“Là ‘trư cẩu’ chứ không phải ‘heo chó’.”
A Trà phớt lờ, tiếp tục gào:
“Nhị Ni tỷ, nam nhân trên đời có người nào tốt? Chẳng qua bên dưới chúng dư ra hai lạng thịt, vậy mà muốn đánh ai thì đánh!”
Nhìn con bé gầy gò, vàng vọt, nhưng thần sắc lại đầy nghĩa khí.
Nó một thân một mình cuốc bộ từ Cửu Vân Sơn đến kinh thành, đường xa trăm dặm, chỉ dựa đôi chân mà đi.
“Thế còn cha muội?”
Ta hỏi.
“Ta sao có thể mặc kệ ổng.”
A Trà mồm miệng cay độc, chửi như tát nước, nhưng ruột gan lại mềm.
Tuy là đứa mắng chửi giỏi nhất làng, nhưng cũng là đứa thương người nhất.
“Ta đánh cha ta một trận.”
“Ồ, muội đánh… đánh cha muội?”
Ta mở to mắt.
“Muội bé thế này, sao đánh nổi ông ấy?”
“Ta trộm địa khế, bán luôn căn nhà, thuê một đám sơn tặc đến tẩn ông ấy nhừ tử.
Giờ ông ấy vừa bị đánh, vừa chẳng còn chỗ ở!”
Mắt A Trà chợt ngân ngấn:
“Ổng đáng kiếp… vì ổng đánh chết mẫu thân ta…
Giá như ta sớm ra tay, mẫu thân đâu đến nỗi…”
Phụ thân nãy giờ lặng im, chợt buông một tiếng thở dài.
Người để A Trà ở lại, bảo con bé làm thị nữ thân cận của ta, dặn ta dạy nó quy củ trong cung.
“Con dạy?”
Ta trỏ vào mũi mình, phụ thân gật như lẽ đương nhiên.
“Chính con.”
“Nhưng con cũng đâu biết quy củ gì.”
Hôm qua ta còn lỡ đụng Thái tử, bị phạt nhịn ăn.
“Vậy thì con… cứ bày bừa một ít, coi như qua quýt.”
Dứt lời, phụ thân xoay gót rời đi, để mặc ta và A Trà nhìn nhau.
“Nhị Ni tỷ, Đông Cung này… xịn xò dữ ha!”
Ta phì cười, vén tay áo:
“Ừ, để tỷ dẫn muội đi xem vườn rau của ta trước đã!”
11.
Từ lúc A Trà vào cung, ta như hổ thêm cánh; trong cung đều gọi bọn ta là “song bá Đông Cung”.
Ta vốn chẳng biết quy củ, xưa nay không ai dạy. A Trà lại càng không, hễ gặp chuyện gì cũng quay sang hỏi ta:
“Nhị Ni tỷ, cô nương kia là ai, có cần hành lễ không?”
Ta cũng mù tịt:
“Ta không rõ, thôi kệ, lười hành lễ. Hai ta đợi nàng ta lơ là, lẻn đi cho nhanh.”
Vài hôm sau, A Trà chỉ một cọng cỏ héo rũ:
“Nhị Ni tỷ, cọng này nhổ được chứ?”
Ta liếc qua, gật đầu rồi túm cả rễ mà giật phăng:
“Không ra hoa không kết quả, nhổ quách để trồng khoai tây!”
Một tháng sau, cuối cùng Tống Triệt cũng phát hiện có điều bất ổn:
“Phụ hoàng dày công xây vườn ngự cho bản cung, ngờ đâu biến thành… vườn rau của ngươi?!”
Hắn nổi cơn thịnh nộ, hai má ửng hồng. Nhị Cẩu nói đúng, Tống Triệt quả thực đẹp đến khiến người ta xuýt xoa.
Ta bèn rón rén đưa hắn một nắm lạc tươi mới hái:
“Mới thu hoạch, ăn ngon lắm.”
Chàng dường như càng nổi giận hơn, vung tay ngoảnh đi, lồng ngực phập phồng tức tối:
“Bản cung không ăn!”
Chợt nhớ ra nỗi lo của hắn, ta vội thanh minh:
“Cái này không tưới phân đâu! Thật đấy!”
12.
Tống Triệt hiếm khi bước chân tới hậu hoa viên của Đông Cung, bởi ngoài việc học, hắn còn phải tham chính, bận đến mức chân không chạm đất. Vậy mà hôm nay hắn đứng lặng trong hậu hoa viên những một canh giờ.
“Điện hạ, không bốc mùi chứ? Thiếp thật sự không tưới phân.”
Ta ngước mắt nhìn hắn với vẻ lấy lòng, song hắn chỉ cười lạnh hai tiếng:
“Bản cung cho ngươi ba ngày, mau trả hậu hoa viên lại như cũ.”
“Không được!”