Năm tốt nghiệp, tôi dứt khoát cắt đứt mối quan hệ đã quỵ lụy suốt ba năm với Thiệu Ngạn, rồi quay đầu về nước.
Bạn bè hỏi tôi vì sao, tôi nghĩ một lúc rồi nói:
“Vì tôi lớn tuổi rồi, muốn ổn định.”
“Vậy sao cô không kết hôn với anh ta?”
Tôi cười:
“Không được.Yêu thì tôi cho phép bản thân ngu một chút nhưng cưới thì tôi rất tỉnh.”
Ăn khổ nhất thời và ăn khổ cả đời, tôi vẫn phân biệt được.”
Trong góc tối phía sau bỗng vang lên một giọng nói quen thuộc.
Thiệu Ngạn bước ra, tựa lưng vào tường, nửa cười nửa không nhìn xuống tôi:
“Ồ? Vậy người đó là ai?”
1
Khi kéo vali mở cửa bước vào, thứ tôi ngửi thấy đầu tiên là mùi thuốc lá bạc hà nhàn nhạt.
Chiếc đèn pha lê kiểu Pháp trị giá cả triệu trong phòng khách tỏa ra thứ ánh sáng xa hoa, chiếu lên bộ sofa Hermès màu cam. Trên đó đang nằm một cô gái xinh đẹp, trần trụi không che đậy.
Rèm cửa trắng bị gió đêm thổi bay, lướt nhẹ qua cơ thể cô ta, những vết hôn đỏ ám muội trên cổ vẫn chưa tan đi.
Thiệu Ngạn ngồi đối diện, cây cọ trong tay lướt vài nét đã phác họa ra đường cong mê người của cô gái trên toan vẽ. Điếu thuốc kẹp giữa những ngón tay, làn khói trắng tan ra trong ánh đèn mờ ảo, tạo nên thứ sắc màu huyễn hoặc.
Tôi lùi lại một bước, trên màn hình điện thoại vẫn còn dừng ở đoạn chat giữa hai chúng tôi.
Anh từng nói:
【Đợi em về, anh có một món quà bất ngờ cho em.】
Hóa ra đây chính là “bất ngờ” anh dành cho tôi.
Nghe thấy động tĩnh, cô gái ngẩng đầu lên, tự nhiên với tay lấy chiếc khăn tắm quấn quanh người, mỉm cười đưa tay về phía tôi.
“Chị là Trình Hạ đúng không? Em nghe anh Thiệu nhắc đến chị lâu rồi. Em là người mẫu của anh ấy, Cố Vy.”
Tôi nhìn cô ta một cái.
Cô gái chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, đúng vào độ xuân sắc nhất, từng tấc da thịt đều căng tràn sức sống. Ngay cả ánh mắt cũng mang theo sự khiêu khích đặc trưng của tuổi trẻ, không hề che giấu.
Thiệu Ngạn cau mày:
“Đừng động, sắp vẽ xong rồi.”
Cố Vy quay sang tôi cười áy náy:
“Xin lỗi chị Trình Hạ nhé, anh Thiệu là vậy đó, lúc vẽ tranh không cho phép ai làm gián đoạn.”
Nói xong, cô ta vén khăn tắm rồi nằm trở lại.
Cơ thể trắng đến chói mắt dưới ánh đèn. Thiệu Ngạn không thèm nhìn tôi lấy một lần, tiếp tục tô vẽ trên khung tranh.
Vẻ mặt anh nghiêm túc đến mức, dường như trong mắt chỉ còn lại bức tranh trước mặt.
Tôi cúi đầu, kéo vali về phòng.
Phòng ngủ chính bừa bộn một mớ hỗn độn. Quần áo phụ nữ vứt đầy sàn, một chiếc tất lưới in hoa vắt hờ trên thành giường.
Không biết đã bao lâu trôi qua, đến khi trời bên ngoài tối hẳn, tôi nghe thấy tiếng động khe khẽ.
Cố Vy đẩy cửa bước vào, nhặt từng món quần áo mặc lại lên người.
Cô ta cầm chiếc tất lưới lắc lắc trước mặt tôi, than phiền:
“Lần nào cũng xé nát thế này, em biết mặc sao đây!”
Khóe môi cô ta cong lên:
“Chị Trình Hạ, em làm người mẫu cho anh Thiệu, chị không khó chịu chứ?
Em cũng nói với anh ấy là đến nhà không tiện lắm, nhưng anh ấy cứ bảo không sao, nhất định bắt em tới.
Chị đừng vì chuyện này mà cãi nhau với anh ấy nhé.”
“Được rồi.”
Thiệu Ngạn bước vào, ném hờ một tấm séc cho cô ta, giọng mất kiên nhẫn:
“Vẽ xong rồi, mau đi đi, lề mề.”
Cố Vy liếc nhìn con số trên tấm séc, vui mừng ôm lấy cánh tay anh:
“Cảm ơn anh Thiệu!
Lần sau cần người mẫu cứ tìm em nhé.”
Nụ cười trên mặt cô ta trở nên mờ ám:
“Em lúc nào cũng đợi anh.”
Cô ta rời đi, trong phòng chỉ còn lại tôi và Thiệu Ngạn.
Áo sơ mi trắng trên người anh vẫn dính vết màu vẽ. Anh mang theo ý cười, từ phía sau ôm lấy tôi:
“Giận rồi à?”
Tôi thản nhiên đáp:
“Không.”
“Cô ta chỉ là người mẫu của anh thôi, giữa bọn anh không có gì cả.”
Tôi không nói gì. Anh mở ngăn tủ đầu giường, lấy ra một chiếc hộp, mở ra rồi đeo đồng hồ lên tay tôi.
“Bất ngờ anh tặng em, thích không?”
Tôi cúi đầu.
Đồng hồ Cartier bóng bay xanh, vàng hồng nạm kim cương. Tôi nhớ nó phải gần bốn trăm nghìn tệ.
Tôi bỗng muốn cười. Anh đúng là hào phóng thật.
Tôi nên vui sao?
“Ừ, thích.”