01.Ta khá là xui xẻo.
Ngày thứ hai ta tới Ngụy gia làm kẻ hầu, Ngụy gia liền lụi bại.
Lúc ta bị bán vào Ngụy gia, hẳn người môi giới được họ trả không ít bạc nên tâm trạng vô cùng phấn khởi, còn rỉ rả nói với ta thêm vài câu.
Hắn bảo giờ Ngụy gia đang độ huy hoàng, ta cứ ở đó mà hầu hạ, âm thầm mở cờ trong bụng cũng được rồi.
Ở Ngụy gia, đám người hầu được ăn uống rất dư dả. Màn thầu trắng tròn, muốn ăn no thì cứ lấy, không giới hạn.
Ta ăn một mạch ba cái, cả đêm tâm trạng cứ lâng lâng.
Sáng hôm sau, vài gã sai vặt dùng tấm ván gỗ khiêng về một người, nằm úp sấp trên ván, nửa thân dưới chỉ phủ tấm vải bố, tóc tai rũ rượi nhìn không tỏ mặt mũi.
Đợi khá lâu, ta mới nghe người khác kháo rằng kẻ được khiêng về giữa ban ngày chính là Đại thiếu gia Ngụy Chiêu.
Hắn bị bãi chức, lại phải chịu bốn mươi trượng ngay trước mắt mọi người.
Đến nỗi Ngụy lão gia trên triều cầu xin cũng bị đày tới Ba Lăng.
Phu nhân nghe tin ngã quỵ, mê man, phải uống tận ba chén canh sâm mới hồi tỉnh.
Trên dưới Ngụy gia lộn xộn không yên, Nhị thiếu gia lại đang học hành phương xa, thành ra khi biến cố ập đến, chẳng ai đủ sức đứng ra lo liệu.
Trong lúc nháo nhào ấy, ta lén hỏi Chu ma ma – người chuyên dạy quy củ – đình trượng rốt cuộc là gì.
Bà đáp, đình trượng nghĩa là lột quần trước đám đông, rồi lấy gậy đánh vào mông.
Ta chế/t lặng chẳng thốt nổi lời.
Thuở bé, khi ta bướng bỉnh, mẹ ta cầm dép rơm quất vào mông, ta sợ quá liền vâng lời. Nhưng rốt cuộc đó cũng chỉ là lúc ta còn con nít.
Nay đại thiếu gia đã lớn, lại bị đánh vào mông trước bao kẻ, còn phải cởi quần… thật xấu hổ đến mức muốn độn thổ. Sao hắn chịu nổi cơ chứ.
Dẫu chỉ mới tới, ta cũng đã nghe đồn không ít về Đại thiếu gia Ngụy Chiêu.
Ngụy lão gia chỉ là quan Lục phẩm, nhưng Ngụy gia nổi như mặt trời phần lớn nhờ vào sự hiển hách của Đại thiếu gia.
Đại thiếu gia chính là bậc kỳ tài về sách vở.
Năm ba tuổi đã vỡ lòng, đọc qua là thuộc. Mười chín tuổi thi đỗ Tam nguyên, danh chấn khắp nơi.
Từ khi triều đại hiện tại khai lập tới nay, chưa ai đỗ Tam nguyên, huống hồ hắn còn trẻ như vậy, Hoàng thượng mới đặc cách đề bạt hắn làm phụ tá cho Thái tử.
Bấy giờ, Ngụy Chiêu mới hai mươi hai nhưng đã trở thành cánh tay không thể thiếu của Thái tử.Chờ tới ngày Thái tử đăng cơ, tài năng của hắn thừa sức phong vương bái tướng, danh vọng chỉ còn là vấn đề thời gian.
Vậy mà giờ đây, Ngụy gia lại đổ nát.
Ai nấy hoang mang, cả phủ tĩnh lặng đến lạ. Đến lúc dùng bữa tối, tòa nhà rộng lớn thế mà chẳng ai dám ho he.
Bị bầu không khí nặng nề ấy dọa, ta nhìn màn thầu trắng phau cũng chẳng còn hứng thú, ăn vội mấy miếng rồi bỏ xuống.
Đại thiếu gia bị đặt nằm trên tấm ván gỗ khiêng về, vải trắng phủ nửa phần dưới, thật ra máu chảy đầm đìa làm tấm vải dán chặt vào da thịt.
Đêm đó, Ngụy gia mời gần như toàn bộ đại phu danh tiếng nhất Kinh thành, dược đồng gánh hòm thuốc ra vào cuống cuồng, hương thuốc đắng ngắt tỏa khắp sân viện.
Nghe đâu lần này phải liều hết sức mới giữ được tính mạng Đại thiếu gia, nếu không hắn sẽ tàn phế.
Mọi người đều hoảng, đám hạ nhân rì rầm rằng hắn làm Hoàng thượng nổi trận lôi đình, tội trạng nghiêm trọng đến nỗi Thái tử cũng khó đỡ đần. Không ai rõ rốt cuộc hắn đã phạm phải chuyện gì trước điện Kim Loan.
Có kẻ bảo Ngụy gia sắp bị khám xét, có kẻ đồn bị diệt môn, có người còn nói sẽ bị tru di cửu tộc.
Khiếp đảm đến run người.
Vừa chân ướt đến Ngụy gia, ta chẳng kịp hiểu đầu đuôi, đêm không dám ngủ, ngửi mùi dược liệu vương vấn, mông lung nghĩ: đang yên lành sao lại đến nỗi tru di cửu tộc?
Chu ma ma nằm cạnh, thấy ta trằn trọc, bèn thở dài, lấy ra một chiếc màn thầu dúi vào tay ta.
“Nha đầu ngốc, cầm ăn đi, sau này chưa chắc có cái mà ăn nữa đâu.”
Ngụy gia sa sút, chẳng ai dám chắc về sau còn cái ăn hay không.
Ta nhận màn thầu, cầm vuốt ve nhưng không nỡ cắn, cuối cùng đặt luôn dưới gối.
Cứ thấp thỏm tới sáng, quản gia thay mặt Đại phu nhân tập hợp tất cả người hầu.
Ông muốn công bố một chuyện: Ngụy gia định giải tán bớt gia nhân.
Ai muốn đi sẽ được trả lại khế ước bán thân, cộng thêm mười lượng bạc.
Cũng phải thôi, giờ Ngụy gia chẳng như xưa, Đại thiếu gia cần tiền chữa thương, Nhị thiếu gia phải đèn sách, phu nhân cần bồi dưỡng, lão gia còn phải đến Ba Lăng nhậm chức xa xôi, trăm thứ phải chi. Vậy mà vẫn phải nuôi cả đống người thì thật không thể kham nổi.
Ngụy gia có cái khó của họ, nhưng ta cũng có cái khó của ta.
Năm nay ta mới mười ba, vừa theo người môi giới đến Kinh thành, nếu rời phủ, ta biết tìm đường nào bây giờ? Không lẽ mới cầm khế ước bán mình, quay ngoắt lại bán thêm lần nữa?
Cho nên ta chọn ở lại.
Chu ma ma thì ra đi, bà gom đủ tiền dưỡng già, nghe đâu ngoài phủ còn có thân thích. Nay được trả khế ước thì càng chẳng còn lý do ở lại. Trước khi rời, bà trao ta cả rổ kim chỉ thường dùng.
Trong một đêm, cơ nghiệp Ngụy gia bay mất bảy tám phần.
Rốt cuộc chỉ còn năm, sáu người ở lại. Trừ quản gia và ta, còn có Châu Nhi trông nom phu nhân, Kiếm Như hầu cận Đại thiếu gia, Thôi Cửu canh chuồng ngựa, cùng một người tên Lưu Tam Vạn – làm lâu năm, không vợ con, coi đây như nhà.
Cuối cùng, lão gia dẫn theo Lưu thúc đến Ba Lăng. Đường núi xa xôi, cần người cũ theo để tiện chăm lo.
Bên này phủ Ngụy gia, Châu Nhi đương nhiên không đi đâu, Đại thiếu gia đang thương tích cần Kiếm Như giúp việc, quản gia vẫn lo sổ sách.Chỉ sót lại ta với Thôi Cửu.Hắn được phân việc quét tước sân viện.
Còn ta, vốn chỉ tiếp tay Chu ma ma nhóm lửa, nhặt rau. Giờ bà đã đi, trong phủ chẳng còn ai biết nấu nướng.