03.Hơn mười ngày trôi qua, Nhị thiếu gia đã trở về.
Hôm ấy, sau khi nhặt xong rau, ta rảnh rỗi nên đem quần áo ra hậu viện giặt. Bất chợt nghe tiếng ngựa hí lớn ở tiền viện, tiếp đó là những âm thanh nhộn nhịp dồn dập vang lên.
Từ khi Ngụy gia gặp biến cố, ngôi nhà to lớn này lúc nào cũng trầm lắng, u ám như có không khí tang thương bao trùm. Vậy mà lúc này bỗng ồn ào hẳn, trong lòng ta căng thẳng, sợ rằng quan binh đã đến khám xét.
Ta cố lấy can đảm chạy lên trước xem, suýt chút nữa va phải một bức tường người.
Kẻ đó chẳng buồn để ý tới ta, cứ ba bước gộp làm hai mà lao thẳng đến viện của phu nhân. Ta chỉ kịp nhìn thấp thoáng vạt áo dính đầy bụi bặm của hắn.
Đi ngay sau là quản gia Ngô thúc, ông đang hổn hển đuổi theo. Khi lướt qua ta, ông tạm dừng một giây, rồi nói:“Con mau đi đun nước nóng, Nhị thiếu gia cần tẩy trần.”
Ánh mắt Ngô thúc sáng rực, tràn đầy niềm vui hiếm thấy bấy lâu. Ta vô thức gật đầu, sau đó mới sực nghĩ —— hả, Nhị thiếu gia về ư?
Cùng lúc ấy, từ viện phu nhân vọng ra tiếng nức nở:“Mẫu thân ơi… là con về muộn mất rồi…”
Không hiểu sao nghe giọng ấy, tim ta cũng khẽ rung lên, dâng lên nỗi chua xót. Cuối cùng, người nhà Ngụy gia cũng hội ngộ.
Nhị thiếu gia một đường bôn ba trở về, tất nhiên phải tắm rửa cho sạch bụi đường. Ta chuẩn bị nước nóng, thuận tay nấu ít thức ăn. Vì phu nhân không muốn để Nhị thiếu gia biết bây giờ Ngụy gia đạm bạc ra sao, ta phải thêm thắt vài thứ cho tươm tất.
Nhị thiếu gia về khiến trong phủ có thêm sinh khí. Quản gia, vốn từng trông cậu ấy khôn lớn, dạo gần đây sai bảo công việc cho chúng ta mà cũng hé nụ cười.
Việc đầu tiên Nhị thiếu gia làm sau khi về là mời vị danh y có tiếng nhất Thượng Kinh đến khám cho phu nhân và Đại thiếu gia, rồi đích thân ra ngoài mua nhân sâm về hầm canh.
Một khi Nhị thiếu gia ở lại, ắt phải có người phục vụ. Thôi Cửu được phân sang viện của hắn, còn nhiệm vụ quét sân, Ngô thúc bảo các viện tự lo, riêng hành lang và tiền sảnh thì giao phần cho ta.
Nhờ thế, ta lần đầu tiên có cơ hội rời gian bếp nhỏ để nhìn ngắm các chỗ khác.Phủ Ngụy được xây hết sức tinh tế, toát lên vẻ thanh nhã kín đáo, nghe đồn xưa Thái tử rất coi trọng Đại thiếu gia nên đã mời thợ giỏi đến sửa sang. Nhưng ta chỉ có thể lướt qua, không dám nấn ná lâu.
Công việc nấu nướng vốn nhiều, giờ lại thêm việc dọn dẹp, quả thực bận rộn không ngơi tay. Hành lang vắng, chỉ có ít lá rụng, cũng may đang là mùa hè, ta chỉ cần quét đôi lần sáng tối là gọn.
Một đêm nọ, sau khi chùi dọn bếp và tráng bát đũa xong, ta xách chổi lên tiền sảnh như thường lệ. Lúc đến hành lang, bất ngờ nghe tiếng tiêu từ xa vọng đến dưới ánh trăng. Giai điệu nghe trầm buồn, phảng phất nỗi cô tịch khó tả.
Từ hành lang nhìn lên hướng bắc là viện của phu nhân, đôi khi có cơn gió thoảng qua làm lay động cành hoa xa tắp. Nhìn về nam là viện của Đại thiếu gia, ẩn hiện sau rặng trúc xanh. Đi xa hơn về phía nam nữa mới tới viện Nhị thiếu gia, nhưng ở tít đó chỉ thấy lờ mờ một góc mái ngói.
Tiếng tiêu dường như truyền đến từ phía nam. Ta không rõ người thổi là Đại thiếu gia hay Nhị thiếu gia, chỉ biết nhất thời mê mẩn, ôm chổi đứng tựa hành lang lắng nghe cho đến khi mơ hồ không nhớ mình trở về phòng thế nào. Đêm ấy, trong giấc ngủ, ta vẫn phảng phất nghe dư âm khúc nhạc vô danh ấy.
Những ngày sau, ta không còn bắt gặp tiếng tiêu đó nữa, tựa như đêm trăng rằm lung linh ấy chỉ là giấc mộng thoáng qua.
Đến ngày thứ năm sau khi Nhị thiếu gia về, phu nhân chủ động đến tìm ta.
Bà đứng ở bếp, nấu một nồi canh đậu xanh thanh nhiệt, rồi tỉ mỉ nghiền những cánh hoa quế phơi khô từ năm trước, xem chừng định làm bánh hoa quế.
Đây là lần đầu tiên phu nhân đích thân vào bếp, bên cạnh lại không có Châu Nhi tỷ. Bà không nói gì, ta cũng chỉ lặng lẽ chỉnh lửa, rút bớt củi cháy quá đượm. Thình lình, khi ta ngẩng đầu, thấy trên gương mặt bà đọng hai dòng lệ.
Giọt lệ rơi xuống trong im lặng, vai bà không hề run rẩy. Nhìn thân hình cứng cỏi kia, ta chẳng dám nghĩ bà đang phải gắng gượng đến mức nào.
Ngày đầu bước chân vào Ngụy gia, ta được dẫn đến gặp phu nhân. Khi đó, bà là một người đoan trang hiền hậu, vậy mà mới hơn mười ngày, trên mái tóc bà đã lấm tấm sợi bạc, thân hình gầy sọp.
Ta biết bà đang nấu món yêu thích để tiễn Nhị thiếu gia.
Nghe Thôi Cửu kể, phu nhân muốn Nhị thiếu gia quay lại thư viện tiếp tục học hành, ngày mai sẽ lên đường. Với tình trạng Ngụy gia hiện tại, cậu ấy về cũng không thay đổi gì nhiều; muốn khôi phục cơ đồ, phải có người dấn bước vào chốn quan trường. Nhị thiếu gia nhất định phải theo con đường khoa cử.
Nồi canh đậu xanh và bánh hoa quế kia chắc là món mà Nhị thiếu gia vẫn thích bấy lâu.
Ta lấy chiếc khăn trong ngực, gấp lại ngay ngắn, rồi đặt trong tầm với của phu nhân. Xong, ta nhẹ tay khép cửa, lui ra, ngồi tựa lưng vào vách, hai tay ôm gối.Cảnh tượng phu nhân khóc làm ta nhớ về mẹ. Hồi trước, khi mẹ còn sống, người vẫn hay nấu mì cắt cho ta. Sau này sức khỏe mẹ yếu dần, mẹ dạy ta bí quyết nấu nướng, nhờ có chút tay nghề ấy mà ta còn lăn lộn được dưới tay mẹ kế, rồi nay nương nhờ Ngụy gia mà sống.
Dù Ngụy gia sa sút, họ vẫn là một gia đình. Còn ta, ngay cả một nơi gọi là “nhà” cũng chẳng có.
Phu nhân trong bếp khóc thầm, ta ngoài cửa thẫn thờ. Ở chân trời, ánh chiều tà đỏ như máu. Qua chừng một tuần trà, ta vỗ vỗ tà áo đứng dậy, lắng nghe động tĩnh trong bếp rồi đẩy cửa bước vào.
Phu nhân đã lấy lại bình tĩnh, đang nhào bột, chẳng qua hốc mắt hơi đỏ. Ta rón rén đến gần, hỏi có gì cần giúp không.
Phu nhân bảo ta rót cho bà bát nước.
Sau đó, bà bắt chuyện, hỏi vì sao lúc trước ta lại ở lại Ngụy gia. Trong những người chọn gắn bó với phủ, chỉ mình ta bà không quen mặt.
Ta thực thà: “Ngoài Ngụy gia ra, con chẳng còn chỗ nào để về cả.”
Phu nhân thở dài: “Giờ Ngụy gia cũng chẳng còn tốt đẹp như xưa.”
Thôi Cửu cũng từng bảo thế. Nhưng với ta, ở đâu mà chẳng phải làm việc? Ít nhất ở đây, ta có mái che lúc mưa, có thể tự nấu mì khi đói, hàng tháng còn có chút bạc lương. Thế là đủ rồi.
04.Một tháng sau, thư từ Ba Lăng gởi về.
Phu nhân đọc xong lập tức ngã quỵ.
Thôi Cửu luống cuống chạy ra ngoài mời đại phu, còn ta ở lì trong bếp canh nồi cháo trắng, nghĩ nếu phu nhân tỉnh lại chắc cần ngay một bát nóng.
Nghe quản gia kể mới biết lá thư đó không phải do lão gia chấp bút, mà là Lưu thúc đi theo hầu lão gia viết thay.
Trong thư nói, trên đường đến Ba Lăng, lão gia nhiễm bệnh. Nghỉ lại dọc đường hai ngày cũng không thuyên giảm, nhưng sợ trễ hạn nhậm chức nên lão gia đành cố đi tiếp. Ai dè đến Ba Lăng thì bệnh tình trầm trọng hơn. Tính tới lúc gửi thư, ông ho đến nỗi chẳng thể rời giường.
Sáng sớm hôm sau, phu nhân hồi tỉnh, lập tức quyết định sang Ba Lăng trông nom lão gia. Quản gia cạn lời khuyên nhủ, vẫn không lung lay được bà, rốt cuộc đành báo cho Đại thiếu gia.
Ta đến Ngụy gia đã lâu, nhưng đây mới là lần đầu thật sự được gặp Đại thiếu gia. Trước đây khi hắn bị người ta cáng về, ta chỉ thấp thoáng thấy tấm lưng đẫm máu từ xa. Suốt một tháng qua, hắn giam mình trong phòng dưỡng thương, chẳng bước ra lấy nửa bước.
Hiện tại, Đại thiếu gia vận áo bào gấm trắng, ngồi trên xe lăn để Kiếm Như đẩy vào sân phu nhân. Ta từng nghe Thôi Cửu tán tụng tài năng của hắn, nhưng chưa hề nghe tả về diện mạo.
Giờ gặp tận mắt, ta khó tin nổi: Đại thiếu gia đẹp đến phi thường. Da hắn trắng như ngọc, sắc môi cũng nhợt nhạt, lại khoác lớp áo mỏng manh, nhìn giống pho tượng Bồ Tát bằng ngọc mà ta từng thấy trong miếu ngày Tết.
Hắn vào viện phu nhân chưa đến một khắc, Châu Nhi bước ra bưng theo bát cháo ta vừa nấu. Cuối cùng phu nhân cũng chịu ăn một chút.
Trong lúc phu nhân dùng bữa, Thôi Cửu lại nhận lệnh đi thêm chuyến nữa. Lần này, Đại thiếu gia dặn mang bức thư của Lưu thúc sang Bảo Tế Đường, tìm danh y bốc thuốc phù hợp triệu chứng ghi trong thư, rồi mua thêm mấy loại dược hoàn quý hiếm để phòng hờ. Ý hắn là cản phu nhân cũng không được, chi bằng chuẩn bị mọi thứ thật chu toàn rồi tiễn bà lên đường.
Phu nhân đi Ba Lăng xa xôi, đương nhiên phải mang theo người hầu. Châu Nhi chắc chắn đi, quản gia dày dạn kinh nghiệm cũng được Đại thiếu gia cắt cử theo để lo toan mọi bề. Cuối cùng, chọn thêm Thôi Cửu – trẻ khỏe để hộ tống.