1.
Ngày Tạ Kim Ngôn đỗ trạng nguyên, ta đang loay hoay với những mầm ngô non trên ruộng.
Vương đại nương bán đậu phụ ở thôn bên, vì chạy quá vội mà đánh rơi mất một chiếc giày, vẫn không quên khoa tay múa chân gọi lớn từ xa:“Tiểu Vân! Phu quân của ngươi đỗ trạng nguyên rồi!”
Tạ Kim Ngôn miệt mài đèn sách suốt mười mấy năm, ngày đêm không ngơi nghỉ. Hắn đỗ trạng nguyên, thật ra ta không mấy bất ngờ.
Ta bình tĩnh bò ra khỏi ruộng, không vội phủi lớp bùn đất bám trên áo, như thường lệ quay về nhà.Khi còn chưa về đến cổng, ta đã nghe thấy tiếng trống chiêng rộn rã vang lên.Tiến lại gần, ta liền trông thấy Tạ Kim Ngôn ngồi trên lưng ngựa.
Có lẽ vì người gặp chuyện vui, Tạ Kim Ngôn vốn luôn nghiêm nghị nay lại hiếm khi giãn mày, trên môi thoáng hiện một nụ cười nhàn nhạt.Thế nhưng nụ cười ấy vừa nhìn thấy ta liền lập tức biến mất, thay vào đó là vẻ lãnh đạm, xa cách, và đâu đó ẩn hiện một chút chán ghét.
Hắn ngồi thẳng trên lưng ngựa, dáng người cao lớn, gương mặt anh tuấn, trước ngực đeo một bông hoa đỏ rực, rạng ngời niềm vui mừng.Mọi người ùa đến, chen chúc đẩy ta đến trước ngựa của hắn, gọi ta là “phu nhân trạng nguyên” không ngớt.Tạ Kim Ngôn lại trầm mặt, ánh mắt lạnh lùng nhìn ta, không chút biểu cảm mà nói:“Ta biết ngươi là đồng nương cha mẹ ngươi bán vào nhà ta, nhưng nay cha mẹ ta đã khuất, ta không phải kẻ ép buộc người khác.”
Lời vừa dứt, cả đám đông sững sờ, không ai dám hé môi.
Ánh mắt hắn lướt qua bộ quần áo vải thô lấm lem bùn đất của ta, hàng lông mày hơi nhíu lại, tựa như chờ đợi câu trả lời của ta.Ta không bỏ qua sự miễn cưỡng trong mắt hắn. Hắn nhận ta làm nghĩa muội trước mặt bao người, chẳng qua chỉ để dẹp yên dư luận, tránh mang tiếng bạc tình vô nghĩa.Hắn luôn rất quan tâm đến thể diện của mình.
Ngẩng đầu nhìn hắn, ta mỉm cười thoải mái, ánh mắt trong trẻo:“Nếu đại ca đã nhận ta làm nghĩa muội, vậy cần có người ở lại giữ gìn nhà cửa của cha mẹ. Kinh thành ta không đi đâu. Ta chúc đại ca bằng an, tiền đồ rộng mở.”
Tạ Kim Ngôn không ngờ ta lại dứt khoát đồng ý như vậy, thoáng sững sờ, sau đó như trút được gánh nặng mà khẽ thở ra một hơi.
Hắn rời đi rất nhanh, nghe nói đồng hành cùng hắn còn có một nữ tử dung mạo xinh đẹp, tên gọi Oản Thanh.Trước khi đi, hắn để lại cho ta một số bạc không nhỏ, có lẽ muốn cắt đứt hoàn toàn mối liên hệ giữa chúng ta.
Ta vui vẻ nhận lấy, bởi lẽ làm nghiên cứu nông học mà không có tiền thì không thể thành sự.
2.
Sau khi Tạ Kim Ngôn rời đi, Vương đại nương đến nhà ta, vẻ mặt bất bình, thay ta lên tiếng đòi công bằng.Bà nói đàn ông đều như vậy, có quyền có thế liền mắt cao hơn đầu, lòng dạ thay đổi. Rồi khuyên ta ngàn vạn lần đừng vì thế mà đau lòng.
Ta nghe xong chỉ cảm thấy buồn cười, liền ngắt lời bà:“Đại nương, ta không đau lòng. Chỉ là có một việc muốn nhờ bà giúp.”
Vương đại nương ngẩn người, ngạc nhiên nhìn ta. Ta mỉm cười, nháy mắt với bà một cái.
Hôm sau, Vương đại nương dẫn đến nhà ta người cháu trai tốt của bà.Vương đại nương nói rằng cháu trai bà lớn hơn ta hai tuổi, là người đứng thứ hai trong danh sách nam nhân tuấn tú mười dặm tám thôn, chỉ sau Tạ Kim Ngôn.Dĩ nhiên, đây là thứ hạng các cô nương trong thôn và thị trấn xếp ra. Với ta mà nói, cơ bắp cánh tay lực lưỡng của Tần Vũ còn hơn hẳn dáng vẻ yếu ớt tay không xách nổi vật nặng, vai không gánh nổi gió sương của Tạ Kim Ngôn.
Lúc này đang giữa tiết xuân, những mầm ngô ta vừa gieo trông như cà bị sương muối, vừa úa vừa mềm oặt. Sau khi nghiên cứu kỹ, ta phát hiện vấn đề nằm ở hệ thống thoát nước bị tắc nghẽn trên ruộng.Ta cần một người vừa khỏe mạnh, vừa hiểu chút ít về nông nghiệp để đào một con mương thoát nước.
Nơi ta sống, dân phong chất phác, nam nữ đều cùng học tại một học đường.Tần Vũ chính là phu tử của học đường đó, một người vừa văn hay, vừa võ giỏi.Ta từng đến học đường đưa lương thực, nhìn thấy hắn bắt một đứa trẻ nghịch ngợm trèo tường ra ngoài chơi, treo cậu nhóc lên cây và dùng roi đánh phạt.
Hắn trông thấy ta thì đỏ mặt, vội vứt cây roi ra xa, chạy đến giúp ta chuyển đồ.Sau khi mọi việc xong xuôi, ta nghe thấy cậu bé đang bị treo trên cây càu nhàu với Tần Vũ:“Phu tử! Đừng cứ xoay quanh tỷ Tiểu Vân nữa! Học trò ngài sắp không thở nổi rồi đây!”
Ta bật cười khi thấy Tần Vũ bối rối đỏ bừng mặt, lúng túng thả cậu nhóc xuống, ánh mắt lảng tránh, không dám nhìn thẳng vào ta.
Vậy nên lần này nhờ Tần Vũ giúp đỡ, ta cũng mang chút tâm tư riêng.