4.
Ta hoàn hồn, quay sang nhìn Tần Vũ, người đang lặng lẽ chờ đợi câu trả lời.
Hắn vừa khuân vác gạo xong, trên trán vẫn còn đọng vài giọt mồ hôi chưa kịp bốc hơi. Trong đôi mắt đen láy của hắn phản chiếu dáng vẻ ta đang cười như không cười. Hàng mi dài và rậm của hắn khẽ run lên khi bắt gặp ánh nhìn của ta.
Thật khó mà tin được, một người cao lớn, cường tráng như hắn, lại mang nét vụng về thuần khiết đến kỳ lạ.
Ta nảy ý trêu chọc, cố ý làm ra vẻ ưu tư, thở dài một tiếng:"Đúng vậy, Tạ Kim Ngôn đã nhận ta làm nghĩa muội, nhưng ta vẫn không quên được hắn."
“Rắc!”
Một chiếc bát sứ thượng hạng vỡ tan trong tay Tần Vũ.
Ta giật mình, nhìn thấy lòng bàn tay to lớn của hắn bị những mảnh vỡ sứ cứa vào, máu bắt đầu rỉ ra.
Biết mình trêu quá đáng, ta vội vàng tháo chiếc khăn lụa bên hông, nhấn mạnh lên vết thương để cầm máu cho hắn.
Nếu là bình thường, hành động này của ta chắc chắn sẽ khiến vành tai Tần Vũ đỏ bừng. Nhưng lần này, hắn chỉ cúi đầu im lặng, không rõ biểu cảm trên gương mặt.
Một lúc lâu sau, ta mới nghe thấy tiếng nói trầm thấp của hắn vang lên:“Tiểu Vân, nàng chỉ nhìn thấy vẻ ngoài bảnh bao của Tạ Kim Ngôn, nhưng nàng có biết hắn nói gì về nàng sau lưng không?”
Ta, dĩ nhiên, biết rõ những lời Tạ Kim Ngôn từng nói về ta.
Năm ấy, Tạ Kim Ngôn mới mười lăm tuổi, gương mặt thường xuyên bầm tím mỗi khi về nhà. Ta hỏi hắn đã xảy ra chuyện gì, nhưng hắn chẳng thèm trả lời, chỉ bực bội bảo ta tránh xa hắn ra.
Không muốn tranh cãi với một thiếu niên đang tuổi dậy thì, ta âm thầm theo dõi hắn sau giờ học.
Quả nhiên, ta nhìn thấy hắn đi vào một con hẻm nhỏ trong thị trấn. Bất thình lình, vài thiếu niên cùng tuổi xuất hiện, dẫn đầu là một cô gái xinh xắn với vẻ mặt lo lắng.
Mấy tên thiếu niên đó dùng chiếc sọt lớn úp lên người Tạ Kim Ngôn, sau đó đấm đá hắn không chút nương tay. Hắn muốn phản kháng, nhưng một mình sao địch lại bốn người.
Cuối cùng, cô gái nhỏ kia sợ hãi lao vào che chắn cho hắn, cầu xin bọn họ dừng lại.
Thấy vậy, đám thiếu niên cười cợt và buông lời chế nhạo:“Oản Thanh, Tạ Kim Ngôn chẳng qua chỉ là một tiểu công tử mồ côi cha mẹ. Nhà hắn còn nuôi một con đồng nương suốt ngày lấm lem bùn đất, toàn mùi tanh hôi. Ngươi mà gần hắn, cẩn thận bị lây cái nghèo của hắn đấy, hahaha!”
Ta nấp trong bóng tối, chỉ nhìn thoáng qua đã hiểu ngay rằng mấy thiếu niên kia ghen tị vì Tạ Kim Ngôn được nữ tử yêu thích, nên mới tìm cách làm nhục hắn.
Ta thấy Tạ Kim Ngôn ngồi bệt dưới đất, sắc mặt âm trầm, ánh mắt oán hận trừng về phía bọn họ:“Đừng có nói nhảm! Ta làm gì có đồng nương! Vương Vân chỉ là loại không biết xấu hổ, vì muốn chiếm mấy mẫu ruộng nhà ta mà cứ lì lợm không chịu đi.”“Ta chẳng qua thấy nàng không có chỗ dung thân, mới tạm thời thu nhận mà thôi!”
Bước chân ta vốn định bước ra lại thu về, tiếp tục nấp trong góc, lặng lẽ chờ xem. Chỉ đến khi đám thiếu niên kia thay nhau chế giễu, sỉ nhục Tạ Kim Ngôn đến không còn chút mặt mũi, ta mới thong thả cầm cái xẻng sắt đi ra, đứng trước mặt bọn chúng.
Ta cắm mạnh xẻng xuống đất, tạo thành một hố sâu rồi mỉm cười, giọng điệu mang ý đe dọa:“Nếu còn dám tìm Tạ Kim Ngôn gây chuyện, cái xẻng này sẽ không cắm xuống đất nữa mà là lên đầu các ngươi!”
Thấy ánh mắt ta nghiêm túc, bọn chúng sợ hãi nhưng vẫn cố vặc lại một câu “Con cọp cái!” rồi nhanh chóng chạy khỏi con hẻm.
Dù ta giúp Tạ Kim Ngôn giải vây khỏi đám người ganh ghét kia, hắn lại không hề cảm kích.Hắn trách ta vì sự xuất hiện của ta đã khẳng định những lời chế giễu của bọn chúng rằng hắn là một “tiểu công tử” còn ta là “cọp cái.”
Trên đường về, mặt hắn sa sầm, hỏi ta tại sao lại xuất hiện trước mặt Oản Thanh.
Ta nghe vậy ngẩn người, không hiểu hắn muốn nói gì.
Có lẽ thấy ta im lặng, hắn liền tự gán ý nghĩa cho hành động của ta:“Đừng tưởng ta không biết. Ngươi làm vậy chỉ vì muốn ngăn cản các cô nương khác đến gần ta. Ngươi yên tâm, trước khi ta đạt được công danh, ta không có ý nghĩ gì về chuyện nam nữ cả.”
Lúc ấy, ta thừa nhận biểu cảm của mình thoáng nứt toác.Hắn thực sự nghĩ ta theo dõi hắn là để canh chừng hắn không qua lại với nữ nhân khác sao?!
Ta bắt đầu nghi ngờ liệu hắn có thể thi đỗ công danh hay không.
Không ai hiểu rõ hơn ta cách Tạ Kim Ngôn nhìn nhận về ta. Trong mắt hắn, ta chỉ là một thôn nữ thô lỗ, kém cỏi, là kẻ khiến hắn không ngẩng đầu nổi trước người con gái mà hắn yêu thích, là một kẻ mù chữ không từ thủ đoạn chỉ vì tiền bạc.
Ta biết rõ hắn đã nhục mạ ta ra sao trước mặt người khác.
Bởi vậy, ta chưa từng động lòng với hắn. Một trạng nguyên trong mắt người đời được ca tụng là phong lưu ngọc thụ, với ta, chẳng qua chỉ là một kẻ đáng thương, vừa giả dối vừa tự ti.
Ta mải chìm trong hồi ức, đến khi nghe thấy tiếng nói đầy kìm nén của Tần Vũ:“Tiểu Vân, Tạ Kim Ngôn không phải người tốt, nàng đổi người khác mà thích đi.”
Ta cứ tưởng hắn định nói điều gì quan trọng, hóa ra lại là lời mách tội.
Ta bật cười, ánh mắt trong trẻo, thoáng tia ấm áp:“Được, ta xem thử đổi sang ai.”
5.
Tần Vũ rất dễ dỗ. Ta vừa nói thử đổi người để thích, hắn liền như được truyền thêm sinh khí, ngày ngày quanh quẩn trước mặt ta.
Ban đầu là chẻ cho ta cả một gian nhà đầy củi, sau đó lại tìm đủ loại đồ ngọt mang đến.Mỗi lần ăn miếng bánh ngọt hắn mang tới, ta luôn không giấu được ánh mắt sáng rỡ, dành cho hắn một cái nhìn tán thưởng.