1
“Mạnh Vi, tôi chưa bao giờ ăn cỏ đã nhổ.”
“Em nghĩ kỹ rồi chứ? Thật sự muốn vì cái thứ này mà đòi hủy hôn với tôi à?”
Khi giọng nói lạnh lùng quen thuộc vang lên, tôi vẫn còn đắm chìm trong dư âm vụ nổ hôm đó.
Ngọn lửa ngút trời, sắc đỏ rực thiêu đốt cả linh hồn lơ lửng giữa không trung của tôi.
Phó Duẫn đứng giữa biển lửa, cầm khẩ//u sún//g trong tay, kéo cò.
Anh ấy mỉm cười với Tống Tiêu đang phẫn nộ đến phát điên:
“Cô ấy chế//t rồi, để các người đường hoàng bay cao? Trên đời sao lại có chuyện tốt như vậy?”
Khoảnh khắc ấy, gông xiềng vô hình quấn lấy tôi suốt mười năm bỗng chốc tan biến.
Trong đầu như có thứ gì đó bật mở.
Thì ra, ở kiếp trước, tôi chỉ là nữ phụ độc ác trong một cuốn truyện "cứu rỗi bệnh kiều".
Thấy nam chính Tống Tiêu còn nghèo, tôi dùng chi phí thuốc men của mẹ anh ta để uy hiếp.
Anh ta buộc phải nhận sự giúp đỡ của tôi, phải hẹn hò với tôi.
Tống Tiêu cảm thấy bị sỉ nhục, vì thế hận tôi suốt bao năm.
Sau khi kết hôn, anh ta vừa thông đồng với người ngoài thôn tính công ty nhà tôi, vừa vụng trộm với cô thanh mai.
Về sau, anh ta từng bước đẩy tôi đến điên loạn, tống tôi vào viện tâm thần, nhìn tôi gieo mình xuống lầu mà chế//t.
Rồi hóa thân thành thiếu gia giới thượng lưu mới nổi, cưới người tình cũ của mình.
2
Lúc này tôi mới thực sự hiểu ra.
Rõ ràng tôi và Phó Duẫn là thanh mai trúc mã, từ nhỏ đã thân thiết không rời.
Vậy mà kiếp trước, chỉ vì Tống Tiêu xuất hiện, tôi lại như mất lý trí, lao đầu vào yêu anh ta điên cuồng.
Tôi tỉnh táo lại, đưa mắt nhìn quanh.
Phía trước là hai bên phụ huynh với đủ sắc thái trên mặt, còn Phó Duẫn đang ngồi trên ghế sofa, nét mặt lạnh nhạt, ngẩng đầu nhìn tôi.
Tôi chợt nhớ ra —
Kiếp trước, chính là hôm nay tôi đã đoạn tuyệt hoàn toàn với Phó Duẫn.
Nhà họ Mạnh và nhà họ Phó là chỗ quen biết lâu đời, hôm nay vốn chỉ là buổi tụ họp truyền thống giữa hai nhà.
Vậy mà tôi đến muộn, lại còn dẫn Tống Tiêu theo.
Vừa vào cửa đã lạnh lùng nói:
“Tôi chưa bao giờ thích anh, hơn nữa tôi đã có bạn trai rồi.”
“Vậy nên, em đến đây để hủy hôn với tôi, chỉ vì cái thứ này?”
Phó Duẫn đẩy gọng kính vàng lên sống mũi, ánh mắt rơi thẳng vào người Tống Tiêu, lộ rõ vẻ khinh thường.
Tống Tiêu liền ưỡn ngực lên, gằn giọng đáp trả:
“Anh có gì mà đắc ý? Chẳng qua chỉ hơn tôi cái xuất thân.”
“Hơn một chút?”
Phó Duẫn nhếch môi, cười khẩy:
“Tốt nhất anh nên hiểu rõ, nếu không phải Vi Vi dẫn anh đến đây, thì đến tư cách mở miệng trước mặt tôi anh cũng không có.”
3
Câu nói đó giáng một cú đau điếng vào lòng tự tôn mỏng manh của Tống Tiêu.
Kiếp trước, tôi thấy anh ta giận đến đỏ cả mắt, đau lòng không chịu nổi.
Lập tức chắn trước mặt anh ta, mở miệng mắng Phó Duẫn không tiếc lời.
Tôi sỉ nhục anh ấy si mê mù quáng, bám riết không buông.
“Đừng tưởng tôi không biết, hồi cấp ba có cậu bạn viết thư tình cho tôi, đột nhiên bị xe tôn//g gã//y chân — có phải do anh làm không hả?”
“Phó Duẫn, loại người như anh, tôi nhìn thêm một cái cũng thấy ghê tởm.”
“Ngoài cái xuất thân ra, anh có điểm nào so được với Tống Tiêu?”
Tôi mắng rất nhiều lời độc địa, vậy mà Phó Duẫn không phản bác lấy một chữ.
Anh chỉ lặng im ngồi đó, như hóa đá.
Mãi sau, mới chậm rãi đè lên gọng kính, nói khẽ:
“Được, tôi đồng ý hủy hôn.”
...
Tống Tiêu lạnh lùng quay đầu lại:
“Tiểu thư Mạnh, em dẫn tôi đến đây… chỉ để người ta nhục mạ tôi sao?”
Tôi siết chặt lòng bàn tay, cố kéo bản thân ra khỏi cơn hỗn loạn sau khi vừa sống lại.
Nghe câu đó, tôi bật cười:
“Nhục mạ ư? Phó Duẫn chỉ đang nói sự thật thôi.”
“Loại người như anh, để tôi tiêu khiển chơi đùa một chút là quá đủ, anh nghĩ mình xứng để anh ấy phí lời sao? Tống Tiêu, anh tự đánh giá mình cao quá rồi.”
Câu nói vừa dứt, cả phòng khách lặng ngắt như tờ.
Mọi người sững sờ nhìn tôi.
Trên ghế sofa cách đó vài bước, Phó Duẫn bất chợt ngẩng đầu.
Sau lớp kính là đôi mắt trong suốt như thủy tinh, còn vương nét ngỡ ngàng chưa kịp che giấu.
“Em nói gì cơ?”
Tống Tiêu trông như bị tát vào mặt, gượng gạo đến cực điểm.
“Tôi nói — anh đừng mơ mình có thể sánh với vị hôn phu của tôi.”
“Anh ấy bận rộn làm ăn, không có thời gian để ý tôi. Tôi giận, nên mới lấy anh ra chọc tức anh ấy thôi.”
Tôi buông tay Tống Tiêu ra, lùi sang bên một bước, như thể vừa tránh khỏi một thứ bẩn thỉu.
Tôi ra lệnh:
“Giờ thì, mời anh cút.”
Tống Tiêu không thể tin nổi nhìn tôi, nhưng rất nhanh đã bị quản gia mời ra ngoài.
Trước khi đi, anh ta còn ném lại một câu:
“Mạnh Vi, tôi không phải loại người em muốn gọi thì gọi, muốn đuổi thì đuổi.”
“Lần sau, cho dù em có quỳ xuống cầu xin tôi, tôi cũng sẽ không quay lại với em đâu!”
4
Anh ta tự tin thật đấy, còn tôi thì chỉ muốn khóc chế//t cho xong.
Nhưng giờ tôi chẳng còn tâm trí đâu mà để ý đến Tống Tiêu, tôi chạy vội về phía Phó Duẫn, ngồi xổm xuống trước mặt anh ấy.
Kiếp trước, mãi đến rất lâu sau khi hủy hôn, tôi mới biết tối hôm đó Phó Duẫn đã phải nhập viện.
Thì ra, hôm ấy anh ấy ngồi im trên sofa không phải vì lạnh lùng mà vì bệnh dạ dày tái phát trong chuyến công tác ở nước ngoài.
Chỉ vì muốn gặp tôi, anh vẫn cố chịu đựng quay về.