6
Khi xe dừng trước cổng bệnh viện, bầu không khí căng thẳng và lạnh lẽo giữa tôi và Phó Duẫn đã dịu đi không ít.
Nhớ đến việc anh đang bị đau dạ dày, tôi viện cớ cần người đỡ, chủ động khoác lấy tay anh.
Nhưng đúng lúc đó, một giọng nữ ngọt ngào mà đầy tức giận vang lên bên cạnh:
“Mạnh Vi!”
Tôi quay đầu lại, thấy Tô Vãn – thanh mai trúc mã của Tống Tiêu – lao đến, trừng mắt nhìn tôi đầy tức tối:
“Cô cố ý đúng không? Cố ý ngắt thuốc của bác gái Tống, chỉ để ép Tống Tiêu phải cúi đầu trước cô!”
Ánh mắt cô ta dời về phía sau lưng tôi, viền mắt lập tức đỏ hoe:
“Cô từng nói chỉ cần tôi biến mất, cô sẽ mời được chuyên gia ung bướu đó ra mặt chữa bệnh cho bác gái Tống. Giờ thì sao? Muốn nuốt lời à?”
“Vãn Vãn.”
Tống Tiêu bước nhanh từ phía sau tôi tới, kéo Tô Vãn ra sau lưng, che chắn cho cô ta.
Sau đó cụp mắt, hạ giọng xuống hết mức:
“Mạnh Vi, đều là lỗi của anh. Chuyện hôm nay em làm, anh không giận. Em đừng làm khó Vãn Vãn và mẹ anh nữa.”
“Sau này, anh sẽ ngoan ngoãn nghe lời em.”
Tôi bỗng sững lại.
Kiếp trước, vị chuyên gia từng điều trị cho mẹ Tống Tiêu… là do tôi nhờ mối quan hệ nhà họ Phó mới mời được.
“Không phải…”
Tôi còn chưa kịp giải thích, tay áo bỗng chùng xuống.
Phó Duẫn rút tay ra khỏi tay tôi, cụp mắt, cười khẩy, ánh nhìn lạnh lẽo như băng:
“Tôi đang thắc mắc vì sao đột nhiên muốn tôi đưa đi bệnh viện.”
“Mạnh Vi, đây chính là chuyện em muốn nói với tôi sao?”
7
Ánh mắt Phó Duẫn lúc đó vừa lạnh vừa mỏng manh, giống như một mảnh thủy tinh sắp vỡ — tôi quá quen thuộc với biểu cảm này.
Kiếp trước, mỗi lần tôi vì Tống Tiêu mà tranh cãi với anh, anh đều nhìn tôi như vậy.
Lúc ấy, bị cốt truyện trói buộc, tôi một lòng một dạ lao về phía Tống Tiêu, chỉ thấy Phó Duẫn giả vờ cao ngạo, thật sự rất đáng ghét.
Còn hiện tại, tim tôi bất giác đau nhói, bật ra lời phản bác:
“Không phải vậy…”
Nhưng anh không nhìn tôi nữa, ánh mắt lạnh băng chuyển sang Tống Tiêu:
“Đã coi thường tôi thì tự mình gồng lên mà làm đi. Ngay cả việc chữa bệnh cho mẹ mình cũng phải lôi vị hôn thê của tôi vào để diễn kịch, cậu không thấy mất mặt à?”
Tống Tiêu nghiến răng, ánh mắt tràn đầy khuất nhục:
“Họ Phó, anh đừng tưởng mình giỏi giang lắm.”
“Nếu có ngày anh phải trả giá vì những lời hôm nay thì sao?”
Phó Duẫn chẳng thèm để tâm, quay đầu rời đi không nói một lời.
Tôi đang định đuổi theo thì bị Tống Tiêu kéo lại:
“…Mạnh Vi.”
Hắn cúi mắt nhìn tôi, giọng trầm khàn:
“Mạnh Vi, đều là lỗi của anh, đừng giận nữa…”
Bàn tay lạnh ngắt của hắn nắm lấy cổ tay tôi. Cảm giác ấy khiến tôi lập tức nhớ lại vô số ký ức từ kiếp trước — chỉ thấy như có một con rắn độc đang trườn bò lên người.
“Đừng chạm vào tôi! Ghê tởm!”
Tôi bất ngờ vùng ra, Tống Tiêu ngơ ngác, dường như không thể tin nổi.
Dù trước kia tôi có giận đến đâu, chỉ cần hắn nhún nhường một chút, tôi liền mềm lòng thỏa hiệp.
“Mạnh Vi…”
Hắn còn định nói thêm, nhưng tôi lạnh lùng ngắt lời:
“Anh vẫn luôn cảm thấy tôi dùng tiền là để làm nhục anh đúng không? Vậy thì trong ba ngày, chuyển vào tài khoản tôi sáu trăm nghìn – tiền chữa bệnh cho mẹ anh.”
“Để xem, anh có bao nhiêu bản lĩnh và tự trọng.”
8
Tôi mang giày cao gót chạy băng băng đuổi theo, mãi mới bắt kịp Phó Duẫn ngay trước cửa bệnh viện.
“Phó Duẫn!”
Tôi thở hổn hển, nắm lấy tay áo anh, còn chưa kịp nói gì thì anh đã nghiêng đầu lại.
“Mạnh Vi, tôi với em đúng là có chút tình cũ.”
“Nhưng không có nghĩa em có thể dựa vào điều đó để bắt tôi nhượng bộ vô điều kiện vì tên bạn trai nhỏ của em.”
Anh lạnh lùng dứt lời, định rút tay lại, nhưng tôi giữ chặt không buông:
“Không liên quan gì đến hắn cả!”
“Được rồi, tôi thừa nhận. Tôi đến bệnh viện không phải vì đau bụng kinh. Là tôi muốn dẫn anh đi — vì tôi biết anh lại tái phát đau dạ dày, đúng không?”
“Phó Duẫn, đừng tưởng tôi không biết, cứ đi công tác là anh chẳng chịu ăn uống đàng hoàng gì hết!”
Anh có chút kinh ngạc nhìn tôi, ánh mắt lướt chậm rãi qua từng nét mặt, như muốn xác nhận lời tôi nói có thật hay không.
Thấy ánh mắt anh dần dịu lại, tôi lập tức tranh thủ, nửa kéo nửa đẩy đưa anh vào phòng khám.
Bác sĩ cầm báo cáo xét nghiệm, cau mày nói:
“Viêm dạ dày mãn tính phải cực kỳ chú ý ăn uống, đặc biệt là khi khó chịu thì tuyệt đối không được cố chịu. Phải lập tức đến bệnh viện.”
“Trước mắt, truyền dịch hai ngày đã.”
9
Ánh nắng xuyên qua khung cửa kính, rọi tràn vào căn phòng.
Khi trong phòng bệnh chỉ còn lại tôi và Phó Duẫn, không gian bỗng chốc trở nên tĩnh lặng.
Tôi gọi một phần cháo qua app, đợi giao tới rồi múc từng muỗng thổi nguội, đưa đến miệng anh.
Phó Duẫn cụp mắt, không biết đang nghĩ gì.
“Bác sĩ bảo phải ăn một chút, không thì truyền dịch sẽ khó chịu lắm.”