Hắn lắc đầu, cười nói:
- Hôm nay hiền huynh thoát khốn, không đề cập tới chuyện uất ức này. Uống rượu!
U Minh thái tử uống rượu, trong lòng có chút ảm đạm. Năm đó bản lãnh Âm Thiên Tử xác thực không bằng hắn, hắn xuất thân tốt, thân phụ Huyền Đế cùng Vũ Đế huyết mạch, mà lại cần cù chăm chỉ khổ tu, tu vi thâm hậu, ngộ tính cũng cao, kết quả bị trấn áp sáu trăm ngàn năm, tiểu đồng bọn năm đó bây giờ
trở thành Đại Đế, nói không hâm mộ là giả. Âm Thiên Tử nhìn xem sắc mặt hắn, nói:
- Hiền huynh hiện tại thoát khốn, như vậy không thể giống như lúc trước ngơ ngơ ngác ngác sinh hoạt như thế. Hiền huynh có tính toán gì không?
U Minh thái tử nói:
- Phụ Thần để cho ta đi Nguyên giới thử thời vận.
Âm Thiên Tử cười nhạo:
- Nguyên giới có gì đáng xem? Thâm sơn cùng cốc, không có nửa điểm chất béo, ngươi đi nơi đó, cũng chỉ có thể làm việc vặt cho Hiểu Thiên Tôn, làm nô bộc của hắn. Biết Hiểu Thiên Tôn không? Chính là đồ
đệ Vân Thiên Tôn, năm đó ngươi thấy qua, đối với người nào đều nhe răng trợn mắt, xem thường Cổ Thần Bán Thần.
U Minh thái tử nhớ tới Hiểu Thiên Tôn, kinh ngạc nói:
- Chính là hắn? Lúc trước chúng ta nói muốn đánh cho hắn một trận, đáng tiếc hắn luôn luôn tại pha trộn bên người bọn Vân Thiên Tôn, không có cơ hội ra tay.
- Không phải hắn chứ ai?
Âm Thiên Tử mời rượu, nói:
- Một hỗn tiểu tử dạng này, bây giờ phát đạt, làm Thiên Tôn! Lúc ấy bản lãnh của hắn chỗ nào so ra mà vượt ngươi? Xách giày cho huynh trưởng ngươi cũng không xứng! Hiện tại, hắc hắc..
U Minh thái tử bưng chén rượu lên uống một hơi cạn sạch, trong lòng càng không vui. Âm Thiên Tử liên tục mời rượu, lại gọi Thần Quan Thần Tướng trên thuyền đến đây mời rượu, còn có ca kỹ vũ nữ cũng tiến tới góp mặt, rúc vào trong ngực U Minh thái tử, trên đùi, nhiều lần mời rượu. U Minh thái tử bất tri bất giác uống đến say mèm, —— mùi rượu này cực đẹp, mà thậm chí ngay cả Nguyên Thần đều có thể uống say. Hắn uống đến nhiều, vừa khóc lại cười, Âm Thiên Tử nhìn ở trong mắt, chờ chỉ chốc lát, U Minh thái tử say ngã xuống tới, phủ phục trên bàn trà.
- Hiền huynh, hiền huynh?
Âm Thiên Tử gọi hai tiếng, U Minh thái tử ngơ ngơ ngác ngác trả lời một câu sau đó trầm ngủ say đi.
- Rượu này xác thực lợi hại, ngay cả ta cũng có chút vẻ say, không uổng công ta thu thập hồn phách Chư
Thần, lại dùng Thái Cổ Quỳnh Hoa nhưỡng nhiều năm như vậy.
Âm Thiên Tử lung la lung lay đứng dậy, đã thấy Chư Thần cùng ca nữ vũ nữ trên lâu thuyền đều say ngã một chỗ. Âm Thiên Tử phủi tay, trong khoang thuyền lại có vài tôn Thần Tướng diện mục bị trùm dưới mặt nạ đi ra, khom người đứng hầu.
- Diệt khẩu người trên thuyền, một tên cũng không để lại, hồn phách xử lý đến trong Minh Đô đi. Lưu hắn lại một người, đưa đến trong hậu cung Thiên Đình, trong hậu cung có người tiếp ứng các ngươi.
Âm Thiên Tử thản nhiên nói:
- Đem hắn đặt ở trên giường Ngu Thiên Phi, ngủ cùng Ngu Thiên Phi.
Một Thần Nhân thanh đồng răng nanh mặt nạ nói:
- Như vậy Ngu Thiên Phi..
- Đương nhiên là giết, tử trạng nên thảm một chút, hạ thể cũng cần được bố trí thỏa đáng, dù sao U Minh thái tử say rượu mất lý trí, xâm nhập hậu cung.
Âm Thiên Tử ngửa đầu nhìn lấy thiên khung, lẩm bẩm:
- Bệ hạ tức giận, tru sát U Minh thái tử, thảo phạt Bắc Đế Huyền Vũ, đây cũng là hợp tình hợp lí. Các Cổ
Thần khác cũng không nói được cái gì.
Hắn cúi đầu nhìn U Minh thái tử ngủ mê không tỉnh một chút, lắc đầu, cười lạnh nói:
- Ngươi cho rằng cha mẹ ngươi trấn áp ngươi? Ngu xuẩn, là bảo vệ ngươi! Bọn hắn nếu không có trấn áp ngươi sáu trăm ngàn năm, ngươi đã sớm chết, thậm chí đều sống không qua ngay cả những năm cuối Long Hán