"Tông sư cái mốc!"
Việt Thanh Hồng chân đạp bả vai Lang Nô, cười lạnh một tiếng, Lang Nô cất bước xông về phía Tần Mục, hai tay nắm lấy hai cây ma đao, bay trên lượn dưới, còn thân thể Việt Thanh Hồng chấn động, mấy chục thanh kiếm trong hộp kiếm sau lưng đồng loạt bay ra, cười lạnh nói: "Gặp trong đường hẹp người dũng cảm thắng, trong ngõ hẹp này, Lang Nô và ta liên thủ chính là vô địch! Tần sư đệ, kẻ hở của ngươi đã lộ ra, vẫn nên đàng hoàng chạy trở về Đại Khư thôi!"
Hai người này một trên một dưới, hai cây ma đao của Lang Nô bay múa tựa như gió đen phả vào mặt, mà mũi của ba mươi sáu thanh kiếm phía sau Việt Thanh Hồng đều chĩa ra, phía trước một thanh, sau đó là hai thanh, sau nữa là bốn thanh, lại sau nữa là tám thanh, cuối cùng là mười sáu thanh, hình thành một toản kiếm thức to lớn!
Đống kiếm xoay tròn, đâm về phía Tần Mục.
"Kiếm pháp được Việt sư tỷ luyện được không tồi!"
Tần Mục than thở một tiếng, cười nói: "Tuy nhiên ta đã tu thành luyện khí thành tia, ngươi không phải là đối thủ của ta!"
"Luyện khí thành tia?"
Việt Thanh Hồng giận dữ: "Ngươi muốn nhục nhã ta hả?"
Tần Mục điểm qua một chỉ, nguyên khí tia bắn khỏi đầu ngón tay, hàng trăm tia nguyên khí là hình dạng từng thanh từng thanh kiếm sắc bén đầu đuôi nối liền nhau, cũng tương tự là toản kiếm thức, thế nhưng lại to lớn hơn rất nhiều, như là một cột kiếm to bằng vại nước, mũi kiếm đứng trước, phía sau càng lúc càng to, nghênh đón Lang Nô đang thừa cơ đâm tới!
Ma đao trên hai tay Lang Nô tựa như tia điện đen ngòm, xen kẽ đan xen, va chạm cùng toản kiếm thức của Tần Mục, lập tức trong ngõ hẻm tia lửa nổ lốp đốp rồi b*n r* bốn phía, dù sức lực của Lang Nô vô cùng lớn nhưng vẫn bị chấn động đến mức hai tay tê dại, không nắm được hai thanh ma đao khiến chúng bay ra khỏi cửa.
Việt Thanh Hồng thất kinh trong lòng, toản kiếm thức đâm về phía bả vai của Tần Mục, đánh vào chỗ hiểm để hóa giải phiền phức cho Lang Nô.
Tần Mục khẽ cười một tiếng, đầu ngón tay nhẹ nhàng vẩy một cái, hóa thành thiêu kiếm thức, một chiêu toản kiếm thức đâm về Lang Nô vừa nãy đột ngột thay đổi, vô số ánh kiếm từ toản kiếm thức lập tức hóa thành nhiễu kiếm thức, thế nhưng hắn lại còn đang triển khai chiêu thiêu kiếm thức này.
Hai loại kiếm chiêu được hắn dung hợp hoàn mỹ lại với nhau mà không có nửa phần trắc trở.
Vô số tia nguyên khí của hắn quấn quanh giữa toản kiếm thức của Việt Thanh Hồng, chỉ nghe tiếng nổ leng keng keng vang lên không dứt, toản kiếm thức tạo thành từ từng thanh từng thanh phi kiếm lập tức bị phá, chỉ một lát ba mươi mốt thanh kiếm sắc bén bị vô số kiếm sắc từ nguyên khí xuyên qua, đánh thành cái sàng, đầy những lỗ nhỏ.
Việt Thanh Hồng quát lớn một tiếng, Lang Nô dưới chân lập tức quăng đao trong hai tay, bay lên đá một cước về phía Tần Mục, Tần Mục dùng chân nghênh đón, chỉ nghe một tiếng nổ vang ầm, thân hình cao lớn của Lang Nô bay ngược ra, mà Việt Thanh Hồng trên vai Lang Nô nhân cơ hội nhảy lên, lấy chỉ làm kiếm, điểm về phía bả vai của Tần Mục.
Nguyên khí từ đầu ngón tay của nàng b*n r*, hóa thành một tia kiếm khí, sắp đâm vào bả vai của Tần Mục, đột nhiên chỉ nghe Ma âm vang lên: "Ma đa tát!"
Tinh thần Việt Thanh Hồng chấn động mạnh, tiếp theo tinh thần thất thủ, chỉ nghe tiếng nhạc vang lên khiến nàng tản đi kiếm khí, cười khanh khách vừa múa vừa hát trước mặt Tần Mục.
Tuy nhiên tu vi Việt Thanh Hồng thâm hậu nên lập tức tỉnh lại, nhanh chóng cố thủ tâm thần, lui về phía sau, chợt cảm thấy phía sau lưng ấm áp, trong lòng thầm nghĩ một tiếng nguy to.
Ầm ầm.
Lưng Tần Mục tựa vào lưng nàng, bỗng nhiên phát lực ra phía sau một cái, đánh văng nàng vào trong vách tường bên cạnh.
Mặt sau bức tường kia là chỗ ở của hòa thượng Vân Khuyết, đột nhiên vách tường đổ nát, phật quang toả sáng quanh thân hòa thượng Vân Khuyết, đánh bay Việt Thanh Hồng bên trong vách tường ra,cười ha ha nói: "Việt sư tỷ, vẫn là để ta lên đi!"
Việt Thanh Hồng bay giữa không trung, tức giận nói: "Hòa thượng, ngươi không thể, đi lên chỉ là muốn bị đánh!"
"Ta không thể?"
Vân Khuyết giận dữ, chiêu pháp cương mãnh bá đạo, tựa như Long Tượng cấp tốc chạy, tấn công về phía Tần Mục, đá vụn dưới chân tung bay, từng khối đá xanh bị sức mạnh cuồng bạo của hắn chấn động đến mức nát tan!
"Sư tỷ, ngươi không nên nói hòa thượng không thể, hòa thượng có thể!"
Một tiếng vang trầm nặng nề kinh người truyền đến khi bốn chưởng của Tần Mục và Vân Khuyết va chạm, hòa thượng Vân Khuyết cười ha ha nói: "Họ Tần, không nghĩ tới sao? Ta đã luyện kiếm pháp của quốc sư vào trong chưởng lực, Đại Lực Ngũ Đài ấn của ta... "
Hắn còn chưa nói hết câu thì đột nhiên cảm thấy một sức mạnh như dời non lấp biển nghiền ép đến, sức mạnh cực kỳ điên cuồng, như bẻ cành khô đánh tan nguyên khí của hắn, đánh tan Đại Lực Ngũ Đài ấn của hắn.
Hòa thượng Vân Khuyết k** r*n, nhấc chân lùi về sau, sử dụng tới Long Tượng Phục Ma ấn, chỉ nghe một tiếng nổ vang ầm ầm, quần áo hòa thượng Vân Khuyết tung bay, bị chấn động đến mức tựa như đàn bướm trắng bay múa đầy trời.
Trên người hắn tr*n tr**ng, không có nửa mảnh vải che thân, chỉ còn dư lại một cái quần soóc màu trắng còn rách rách rưới rưới.
Hòa thượng Vân Khuyết nhìn thấy Tần Mục lại đấm tới một quyền, cú đấm này vậy mà đánh vỡ không khí, b*n r* một tiếng sấm sét kinh thiên động địa, nắm đấm mang theo điện quang tựa như là sấm chớp vậy, khi một quyền bắn đến, xung quanh nắm đấm b*n r* một đoàn sương mù màu trắng, tròn trùng trục tỏa ra bốn phía.
"Nguy rồi..."
Trong lòng hắn chỉ còn sót lại một ý nghĩ này, cố gắng đón đỡ cú đấm của Tần Mục, quả nhiên quần soóc màu trắng che ở th*n d*** chia năm xẻ bảy giống dự đoán của hắn, hóa thành bướm trắng bay lượn, trên người hoàn toàn trống trơn.
Hòa thượng Vân Khuyết bị sức mạnh vô cùng kia đánh cho bay ngược ra sau, tuy nhiên tu vi của hòa thượng này vẫn rất tinh thuần, người ở giữa không trung lập tức xoay lại, để cho mình mặt úp vào vách tường.
--
Mặt hắn kề sát vào bên trong vách tường còn cái mông thì lộ ra bên ngoài.
"Cũng còn tốt là không có dán lưng vào tường... " Vân Khuyết hòa thượng vui mừng thầm nghĩ, vui vẻ ngất đi.