Tần Mục cắt đuôi được Viên Sơn thì lập tức kiểm tra khắp một lượt, chỉ thấy con tàu bị phi kiếm đâm lủng vô số chỗ, xung quanh bị gió lọt vào. Viên Sơn của Viên Công Kiếm phái, thân pháp nhanh nhẹn, nhảy lên tấn công, kiếm pháp sắc bén, lắt léo, nhưng cũng may thân tàu được rèn bằng huyền thiết, rất chắc chắn, đỡ được hết các đòn tấn công của cao thủ kiếm pháp này.
Tuy nhiên khoang tàu cũng bị lọt gió, làm giảm tốc độ của tàu. Kèm với việc mũi tàu đâm vào một thanh kiếm băng khổng lồ, bị vỡ một mảng lớn, khi bay toàn lực, gió luồn vào thân tàu, tốc độ chậm hơn rất nhiều so với thời kì đỉnh cao.
“Nếu như có thể dừng lại, chỉ cần nửa ngày ta có thể sửa xong, chỉ là đám người kia không cho ta thời gian nửa ngày. Cũng may cách Đại Khư không xa nữa.”
Hắn vừa nghĩ tới đây, giọng Hồ Linh Nhi vọng lại:
“Công tử, Thanh Đồng Thú ở đáy tàu bị chém mất đầu, có vấn đề gì không?”
Tần Mục sững người, nói:
“Không sao, chỉ là khi hạ cánh sẽ hơi chòng chành.”
“Chòng chành cỡ nào?” Tiểu hồ ly thò đầu ra từ khoang tàu, chớp mắt hỏi.
Tần Mục không hiểu, nói:
“Ngươi hỏi cái này làm gì?”
“Chúng ta hết dược thạch rồi.”
Giọng Hồ Linh Nhi giòn tan:
“Công tử không phát giác ra sao? Tàu của chúng ta đang bay thấp dần, không bao lâu nữa sẽ hạ cánh.”
Tần Mục quả nhiên nhìn thấy tàu mặc dù vẫn đang bay về phía trước, nhưng đã dần dần chìm xuống biển mây.
Tần Mục quả quyết nói:
“Linh Nhi, gọi con heo kia dậy, tới lúc hắn ra tay rồi!”
Ma vương Đô Thiên lập tức nổi giận:
“Tiểu tử thối, ngươi nói ai? Rõ ràng ta đã ra tay rồi!”
Hồ Linh Nhi trợn mắt nhìn hắn:
“Không nói ngươi, nhìn ngươi cứ như thể… Công tử nói là Long mập. Long mập, dậy thôi, đừng ngủ nữa, tàu sắp rớt rồi, công tử nói, sẽ hơi chòng chành đấy!”
Long Kỳ Lân chậm rãi đứng dậy, chậm chạp bò ra khỏi khoang thuyền, da bụng quét đất, có chút bất mãn, giọng nói ồm ồm:
“Mấy bữa trước còn gọi người ta là Long Đại…”
“Con hàng này có bay nổi không vậy?”
Tần Mục có chút lo lắng, đưa mắt nhìn khắp một lượt chỗ hàng tết còn lại, cất hết vào trong túi Thao Thiết, rồi lại nhấn chặt ma vương Đô Thiên, nhét vào túi Thao Thiết. Miệng túi Thao Thiết không lớn, chỉ có thể miễn cưỡng nhét được một cái chân vào. Tần Mục đang định gỡ thân bức tượng ma thần này ra, ma vương Đô Thiên liền lập tức nổi giận, quát tháo:
“Ngươi làm gì thế? Không được tháo, ý thức của ta hiện giờ đang phân tán trong cơ thể này, ngươi mà gỡ ra thì ý thức của ta bị tan tành ra hết… Người không biết dùng cái túi này sao? Ngươi dùng nguyên khí thắp sáng miệng Thao Thiết…”
Mắt Tần Mục phát sáng, nguyên khí phóng ra, thắp sáng hoa văn Thao Thiết trên túi Thao Thiết, đột nhiên miệng túi Thao Thiết to ra, trở thành miệng một con Thao Thiết khổng lồ, rộng tới sáu bảy trượng, nuốt trọn ma vương Đô Thiên vào trong.
“Như thế này đúng là dùng dễ hơn nhiều rồi.”
Tần Mục vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ, hắn buộc túi vào eo, cùng Hồ Linh Nhi nhảy lên lưng Long Kỳ Lân, thét lên:
“Bỏ lại tàu, đi!”
Dưới chân Long Kỳ Lân xuất hiện hỏa vân, bay lên khỏi tàu, còn tàu thì chìm xuống mây, bắt đầu rớt xuống.
Long Kỳ Lân làu bàu nói:
“Giáo chủ, Linh Nhi tỷ, các người ăn nhiều béo lên à? Nặng hơn trước nhiều rồi.”
“Ngươi béo thì có!”
Tiểu hồ ly giận dữ nói:
“Ngươi nhìn xem bây giờ ngươi béo thế nào? Đại nhân nhà công tử rất hung dữ, ngươi cứ béo thêm nữa, tới tết sẽ bị mang ra mổ thịt!”
Đang nói chuyện, tàu đâm ‘bùm’ một tiếng vào một ngọn núi, vỡ tan tành, ba chiếc đan lư phát nổ vọng ra một tiếng nổ vang trời, các mảnh vụn huyền thiết huyền đồng văng ra tung tóe, cú va chạm dữ dội phá hủy hẳn một khu rừng, trên bầu trời của khu rừng xuất hiện một đám mây cuồn cuộn, đen kịt bao phủ một vùng trời.
Hồ Linh Nhi giật thót tim, nhìn Tần Mục:
“Công tử, vừa rồi người nói khi hạ cánh sẽ hơi chòng chành???”
“Ừ.”
Tần Mục gật đầu nói:
“Long mập, ngươi còn không chạy nhanh lên, không cần tới tết ngươi đã bị ăn thịt rồi!”
Long Kỳ Lân rùng mình, vội vàng ba chân bốn cẳng chạy thục mạng, hỏa vân dưới chân cuồn cuộn, bốc cháy rừng rực, khiến tốc độ của hắn tăng mạnh, chỉ có điều chạy được hơn mười dặm liền mệt thở hồng hộc.
Đúng trong lúc này, xung quanh Long Kỳ Lân đột nhiên trồi lên hơn mười tấm gương. Những tấm gương này trồi lên từ trên đỉnh núi phía dưới, mỗi tấm gương đều có tám góc, vù vù bay tới xung quanh họ, gương đón gió phóng to ra, chu vi lên tới hàng trượng, đặt cách họ trăm trượng.
Long Kỳ Lân thấy tình thế không ổn, người dần chìm xuống, nhưng đúng lúc này cũng có một tấm gương bay từ dưới lên, chặn ở phía dưới.