Ban Công Thố vừa tức vừa giận, lắp bắp nói:
“Tần giáo chủ, ngươi đừng đùa, ta không phải họ Tần, ta là Man tộc…”
Tần Mục nổi giận, nói:
“Tần Công Thố, ngươi tới tổ tông của Tần gia cũng không nhận sao? Ngươi từng nói mình xuất thân từ Vô Ưu Hương…”
“Tiểu tặc, câm miệng!”
Ban Công Thố nổi giận đùng đùng nhào tới tấn công, Tần Mục lập tức chống trả, một người thi triển Vu Tôn Lâu La Kinh hóa thành quái nhân đầu chim mình người, một người thi triển Cửu Long Đế Vương Công giống như một vị hoàng đế uy phong lẫm liệt, long ngâm điểu khiếu, thần thông hình rồng và điểu dực kiếm vũ liên tục va chạm.
Hai người nhìn trẻ tuổi nhưng đều rất tàn bạo, nham hiểm, ra tay độc địa, chiêu nào cũng muốn lấy mạng đối phương. Chỉ xét về chiêu thức tinh diệu, thần thông cảnh giới Lục Hợp gần như không tìm được nhân vật nào có thể sánh ngang với họ.
Chỉ có điều vì trận chiến ban nãy tiêu hao quá lớn, nguyên khí của họ không hùng hậu như lúc đầu nhưng uy lực của chiêu thức vẫn không thể xem thường.
Tuy họ giao chiến rất kịch liệt chỉ muốn đánh chết đối phương nhưng chân thì vẫn nhích dần ra cửa phòng.
Cả hai tâm ý tương thông, vừa đánh vừa tiếp cận cửa phòng, khi sắp sửa có thể tìm đường bỏ chạy, đột nhiên con tàu rung chuyển kịch liệt, chủ nhân của hai con mắt bên ngoài phòng điều khiển có chút giận dữ, rung tàu, cả con tàu chấn động không ngừng.
Đột nhiên, một luồng sức mạnh vô hình truyền tới bọc chặt lấy họ kéo tới cửa sổ phòng, cả hai vội vàng dừng tay không dám phản kháng. Thực lực của nhân vật thần bí này thực sự cao thâm khó đoán, cho dù là Ban Công Thố cũng cảm thấy sởn tóc gáy, tự biết cho dù là thời kì đỉnh cao của kiếp trước hắn cũng không phải đối thủ.
Hai con mắt khổng lồ dựng ngược ngoài phòng điều khiển ánh lên vẻ giận dữ, giọng nói từ bên dưới tiếp tục vọng lại, lạnh lẽo khiến người khách run rẩy:
“Hai ngươi kẻ nào họ Tần?”
Tần Mục và Ban Công Thố đồng loạt giơ tay chỉ vào đối phương:
“Hắn!”
Giọng nói đó lại vang lên:
“Các ngươi đều họ Tần sao?”
Ban Công Thố rùng mình, vội vàng lớn tiếng nói:
“Ta không phải họ Tần, ta là đại tôn của Lâu Lan Hoàng Kim Cung, tiền bối có thể đi nghe ngóng…”
Giọng nói đó rất quái dị, vô cùng chói tai, giống như cắt ngang qua linh hồn bọn họ, khiến linh hồn bọn họ tê liệt:
“Không phải họ Tần vậy thì không cần phải sống nữa!”
“Việc đã tới nước này, xem ra ta cũng không thể giấu tiền bối nữa!”
Ban Công Thố nghiêm nghị nói:
“Không sai, ta là Tần Công Thố! Tên bên cạnh ta là đại tôn của Lâu Lan Hoàng Kim Cung, đoạt xá chuyển thể, tên là Ban Mục! Phiền tiền bối ra tay giết ngay tên vô dụng này!”
Tần Mục cười nhạt:
“Vừa rồi ngươi còn gọi ta là Tần giáo chủ, lẽ nào lời ngươi nói ra chỉ như đánh rắm sao?”
Hai người nhìn nhau giận dữ, nghiến răng nghiến lợi, chỉ muốn ngay lập tức moi tim đối phương ra, cắn quả tim đen đó hai miếng.
Giọng nói đó lặng yên một lát, nói:
“Trong các ngươi ai mười sáu tuổi?”
Ban Công Thố và Tần Mục nhìn nhau, Tần Mục vội vàng nói:
“Ta mười sáu tuổi!”
Ban Công Thố cũng vội vàng nói:
“Ta vừa hay cũng mười sáu tuổi!”
Tuy trên danh nghĩa Tần Mục mười lăm tuổi nhưng tuổi này bắt đầu tính từ khi Tư bà bà nhặt được hắn, người trong thôn vẫn luôn tranh cãi, có người cho rằng hắn mười lăm, cũng có người cho rằng hắn mười sáu, cụ thể là bao nhiêu tuổi Tần Mục cũng không biết.
Còn Ban Công Thố chỉ có mười ba tuổi nhưng do hắn là người thảo nguyên, quen phơi nắng phơi gió nên nhìn có vẻ già dặn, hai người nhìn qua đều là lứa tuổi mười lăm, mười sáu.
Hai con mắt dựng ngược cũng lộ vẻ mơ hồ, gặp phải tình huống này cũng không biết phải làm sao.
Tình hình hiện tại không giống với tưởng tượng của hắn, theo suy đoán của hắn thì hoặc là có người Vô Ưu Hương, hoặc là có thiếu niên họ Tần mười sáu tuổi tới đây, lấy tàu về lại Vô Ưu Hương, nhưng giờ đây có hai thiếu niên nhìn trạc tuổi nhau cùng tới, hơn nữa lại cùng mang họ Tần! Ai là thật ai là giả, thật khó phân biệt.
“Hai ngươi hãy khởi động con tàu này tới Vô Ưu Hương!”
Giọng nói đó tiếp tục nói:
“Không cần biết ai trong số các ngươi họ Tần, chỉ cần có thể khởi động con tàu này tới Vô Ưu Hương thì có thể không chết.”
Tần Mục vội vàng lấy mũ màu bạc trên đầu xuống nhét vào tay Ban Công Thố, vô cùng thành khẩn nói:
“Tần Công Thố, chẳng phải ngươi vẫn đòi cái mũ này sao? Giờ ngươi có thể giữ lấy nó!”