“Không thể tin được lời nào của gã họ Tần kia.”
Ban Công Thố giận dữ đùng đùng, sau đó mở đại một cánh cửa xông vào, thét lên:
“Đã nói là cùng hội cùng thuyền đồng tâm hiệp lực cơ mà? Đã nói là ở trên tàu sẽ là bạn ra khỏi tàu mới hạ sát thủ cơ mà? Đồ không giữ chữ tín! Gặp việc có lợi liền một mình ngoáy mông chạy mất, lại còn đóng cửa định ăn mảnh! Ăn cho bội thực chết tên khốn nhà ngươi đi!”
Ban nãy hắn đi sau Tần Mục nhìn thấy rõ rằng Tần Mục đi vào căn phòng thần bí xong liền đóng cửa lại!
Không phải cánh cửa tự động đóng lại mà bị Tần Mục chủ động đóng lại, lợi dụng pháp thuật Không Gian Hợp Triệt của con tàu để cản hắn ở bên ngoài!
Tên tiểu tử này rõ ràng định ăn mảnh!
Ban Công Thố nhanh chóng bình tĩnh trở lại, bắt đầu chuyên tâm tính toán pháp thuật Không Gian Hợp Triệt tầng hai của con tàu, lạnh lùng nói:
“Ta đã biết có tầng không gian thứ hai, vậy thì có thể tính ra vị trí của hành lang, ngươi đừng hòng ăn mảnh!”
Hắn vừa tính toán vừa bắt đầu lần lượt mở các phòng, tìm kiếm thuộc hạ của mình, phòng trên tàu rất nhiều, thuộc hạ của hắn đi lạc từ lâu, đi vòng vèo trong các phòng, muốn tìm đường ra nhưng càng đi càng vào sâu.
Ban Công Thố đã có cách phá giải pháp thuật Hợp Triệt tầng bên ngoài của con tàu nhưng muốn tìm được những người này cũng cần chút ít thời gian, dọc đường đi lại còn gặp hai con dơi và Long Kỳ Lân, con Long Kỳ Lân đó cũng đang tính toán phương pháp phá giải pháp thuật Không Gian Hợp Triệt, gần tìm ra được vị trí của phòng điều khiển.
Hai bên đại chiến một trận, nhóm người Ban Công Thố bị đánh cho tơi bời, cũng may có một vu vương xông vào trong phòng mới cứu được nhóm người Ban Công Thố.
Đợi tới khi tìm được các vu vương còn lại vẫn không tính toán ra vị trí của hành lang kia, trong lòng không khỏi có cảm giác thất bại.
“Không tìm được nơi đó cũng không sao, tên tiểu quỷ họ Tần nhất định sẽ xuất hiện, tới lúc đó bắt lấy hắn bắt hắn giao mũ bạc và nói ra bí mật!”
Trong căn phòng cuối hành lang, Tần Mục chớp mắt, Ban Công Thố bị nhốt ở ngoài là do hắn cố tình làm vậy. Dọc đường đi đều là ông lão trong tranh dẫn hắn phát hiện ra các bí mật trên tàu, nếu đã là đi tìm bí mật vậy thì không cần Ban Công Thố bám sau lưng cản trở nữa. Mục đích hắn đồng ý liên thủ với Ban Công Thố là muốn khi gặp nguy hiểm sẽ đẩy Ban Công Thố ra chịu trận. Bây giờ không có nguy hiểm đương nhiên phải đá Ban Công Thố ra.
“Đại tôn, chắc rằng ngươi cũng có ý định này? Tuy nhiên vẫn là ta cao minh hơn!”
Hắn quay người lại, nhìn ngó xung quanh, chỉ thấy nơi này là một căn phòng lớn ngoài sức tưởng tượng, hơi giống với Khuất Sơn Thần Điện mà hắn nhìn thấy ở dưới đáy biển, rộng rãi vô cùng, dài rộng tới gần mười dặm, giống như một thế giới nhỏ ở trên tàu, chỉ nhỏ hơn Khuất Sơn Thần Điện một chút.
Nhưng căn phòng này to hơn nhiều lần con tàu, cất giữ một không gian lớn thế này ở trong tàu, đúng là kì diệu.
Tần Mục ngẩng đầu nhìn, vòm trời của căn phòng do các thanh gỗ dài xây dựng, Khuất Sơn Thần Điện do xương của thần thú Thao Thiết xây dựng, hai bên hoàn toàn khác nhau.
Trong người thần thú Thao Thiết có cất giữ không gian bao la, chỉ cần xây dựng thần điện trong xương thú, không gian trong điện sẽ rất rộng lớn. Còn căn phòng này dùng đại pháp lực đại thần thông để bẻ cong không gian xây dựng lên, việc xây dựng sẽ khó khăn hơn nhiều.
Ở trung tâm căn phòng rộng lớn này, một cây gỗ khổng lồ rũ từ trên vòm trời xuống nối liền với mặt đất, dưới mặt đất rễ cây giống như giao long uốn lượn, phong cách rất cổ xưa. Bề mặt cây khổng lồ không ngừng có ánh sáng lưu động, liên tục chạy từ rễ cây tới bầu trời của căn phòng, chiếu sáng cả căn phòng. Trong những luồng ánh sáng đó giống như có ấn kí phù văn đang lưu động, truyền tới quanh phòng theo các thanh gỗ dài trên vòm trời, truyền vào trong thân tàu.
Trong thân cây, sau một hồi có tiếng tim đập truyền ra, vang rền đinh tai nhức óc.
Tần Mục quan sát một lượt, vẻ mặt nghi hoặc, con tàu này giống như được xây dựng trên một cây cổ thụ khổng lồ, những thanh gỗ trên vòm trời chắc là cành của cây cổ thụ. Căn cứ theo luồng sáng và tiếng nhịp tim của cây có thể thấy cây cổ thụ này vẫn còn sống, hơn nữa đã trở thành hạt nhân của con tàu, thậm chí có thể nói là suối nguồn động lực của cả con tàu!
Chỉ có điều cây khổng lồ thế này phải mất bao năm mới trưởng thành?
Tại sao cây cổ lại có sức mạnh to lớn tới vậy, có thể hóa thành động lực của cả con tàu, khiến tàu đi được những hành trình xa.
“Quả nhiên bánh lái và mũ bạc trong phòng điều khiển không phải là nơi điều khiển con tàu, nơi này mới đúng!”
Tần Mục nhìn xuống mặt đất phía trước, mặt đất nơi này nhẵn như gương, ông lão trong tranh dán dưới mặt đất đang vẫy gọi hắn, sau đó chạy về phía trước.
Tần Mục vội vàng đuổi theo, trong lòng vô cùng hiếu kì:
“Ông lão trong tranh này đúng là được vẽ ra sao? Đạo hội họa này còn cao minh hơn cả ông nội điếc. Tranh của ông nội điếc tuy được điểm xuyết một chút phú thần hồn nhưng nhân vật được vẽ ra nếu như sống lại thì cũng duy trì được không lâu liền biến thành một vết mực. Ông lão trong tranh này giống như một sinh mệnh sống, ngoài việc chỉ có thể đi trên mặt đất và trên tường ra thì không khác gì các sinh mệnh bình thường khác. Trên thế gian này có nhân vật có họa đạo lợi hại hơn ông nội điếc… không thể nào!
Hắn đột nhiên nghĩ ra vấn đề mấu chốt, người vẽ ra ông lão trong tranh có lẽ không phải có họa đạo lợi hại hơn gia gia điếc, mà là trình độ của đạo tạo hóa lợi hại hơn.
Người này vẽ ra ông lão này sử dụng đạo tạo hóa để cho ông lão sinh mệnh, khiến ông lão trong tranh có thể sống dậy, trở thành người dẫn đường, người bảo vệ thần bí!
Tranh của ông nội điếc không phải dựa vào tu vi mà là dựa vào trình độ họa đạo của bản thân!
Tần Mục đi theo ông lão trong tranh tới cây cổ thụ giữa phòng, khi gần tiến sát cây cổ thụ lông mày hắn nhíu chặt lại, chỉ thấy càng gần cây cổ thụ mặt đất nhẵn nhụi phía trước càng có nhiều dịch dính màu xanh.