“Bá thể?”
Quốc sư Duyên Khang cũng có chút rầu rĩ, nghĩ kĩ một lượt, đúng là chưa từng nghe về loại thể chất này, ông ngờ vực nhìn trưởng thôn. Cái tên bá thể nghe kêu tới vậy, có vẻ lợi hại hơn tứ đại linh thể rất nhiều, lẽ nào trên thế gian này có loại thể chất vượt lên trên tứ đại linh thể sao?
Tại sao trước giờ mình chưa từng nghe nói bao giờ?
Bây giờ xem ra, trên thế gian này có hai bá thể!
Da mặt trưởng thôn rung lên, có cảm giác thật muối mặt, có cảm giác da mặt cứ rệu rã như muốn rơi xuống, nghĩ thầm:
“Lại là bá thể! Tên nhóc Mục Nhi này vẫn không chịu yên…”
Ông không khỏi xuýt xoa, mình già rồi, vì một lời nói dối thiện ý cũng lo lắng không yên, chỉ sợ bị người khác vạch trần, tuy nhiên ai có thể vạch trần đây?
Là Nhân Hoàng đời trước, mình chỉ nói một lời nói dối thiện ý mà thôi, tại sao lại bị giày vò thế này chứ? Tại sao cứ phải suy nghĩ để lấp l**m?
“Từ khi thêu dệt ra thể chất bá thể tới giờ, ta đã nói dối nhiều hơn những lời nói dối của tám trăm năm trước đó.”
Trưởng thôn phấn chấn, lắc đầu nói:
“Mục Nhi, không thể nào có bá thể thứ hai được! Gã Hư Sinh Hoa này tuyệt đối không phải bá thể!”
Tần Mục không hiểu, quốc sư Duyên Khang cũng có vẻ không hiểu.
Ông nội què hưng phấn nắm chặt tay:
“Là người duy nhất biết sự tồn tại của bá thể, trưởng thôn giấu rất kín những gì liên quan tới bá thể, bây giờ cuối cùng ông ấy cũng chịu tiết lộ một số bí mật về bá thể rồi!”
Sắc mặt trưởng thôn bình tĩnh như thường, chậm rãi nói:
“Là thiên ý định sẵn, bá thể đời đời chỉ xuất hiện một người. Người khác nhìn giống như bá thể đều là bá thể giả, không thể nào là bá thể thật. Từ xưa tới nay đều vậy. Trong một thời đại, bá thể thực sự chỉ có một người! Ngươi phải ghi nhớ điểm này!”
Quốc sư Duyên Khang không giấu vẻ kinh ngạc, bá thể duy nhất trên thế gian? Những người khác đều là bá thể giả?
Những điều bí mật trên thế gian nhiều hơn ông tưởng tượng rất nhiều.
Lời của trưởng thôn khiến ông có phần cảnh giác và kinh hãi, thiên ý định sẵn, bá thể duy nhất, bá thể giả, nghe giống như có một loại sức mạnh lạ kì đang thao túng tất cả!
Ông nội què thì không nghĩ ngợi nhiều, hào hứng nói:
“Quả nhiên giống như ta nghĩ, trên thế gian này chỉ có một bá thể thực sự!”
Tần Mục có chút hưng phấn nhưng sau đó liền nghi hoặc nói:
“Nhưng, tu vi của Hư Sinh Hoa không hề thua kém con, có thể sánh bước cùng con ở cùng cảnh giới, như vậy chỉ có thể là bá thể mà thôi.”
“Nguyên nhân gây ra hiện tượng này chỉ có một.”
Sắc mặt trưởng thôn nghiêm khắc, nói:
“Đó là vì ngươi chưa nỗ lực hết mình! Là bá thể mà lại để tứ đại linh thể hoặc bá thể giả đuổi kịp, ngươi phải tự kiểm điểm đi!”
Tần Mục nghiêm túc gật đầu:
“Trưởng thôn yên tâm, con nhất định sẽ cố gắng tu hành hơn nữa! Đúng là những ngày này con hơi lơ là, con đang tiến bộ, Hư Sinh Hoa cũng đang tiến bộ, nếu như con lơ là sẽ có thể bị hắn vượt qua!”
Trưởng thôn cũng cảm thấy nhẹ lòng, nhủ thầm:
“Mục Nhi quả nhiên vẫn còn rất đơn thuần, như vậy mà cũng bị ta gạt, quyết tâm nỗ lực tu luyện. Nếu tên tiểu tử này bị Hư Hoa Sinh đánh bại chắc chắn sẽ cho rằng mình chưa nỗ lực hết mình, lần sau ta sẽ lại có lí do rồi!”
Quốc sư Duyên Khang ánh mắt lấp lánh, khiêm tốn thỉnh giáo:
“Vừa rồi đạo huynh nói có bá thể thật, cũng có bá thể giả, điều này hình như có liên quan gì đó, có thể nói rõ hơn không?”
Trưởng thôn cảm thấy áp lực tăng lên, Tần Mục dễ gạt, ông nội què thích trộm đồ không biết nhiều về giang hồ dã sử, cũng dễ gạt, nhưng quốc sư Duyên Khang thì không dễ gạt tới vậy.
“Khụ khụ, giữa bá thể thật và bá thể giả là tranh giành khí vận.”
Trưởng thôn nghiêm túc nói:
“Trên thế gian này bá thể chỉ có một và cũng chỉ có thể có một, nhưng bá thể giả thì không ít. Ta từng nghe qua một truyền thuyết, nghe nói nếu như bá thể giả giết bá thể là sẽ có thể đoạt khí vận của hắn, đoạt được khí vận của bá thể thì bá thể giả có thể trở thành bá thể thật. Cụ thể có phải vậy không thì ta không rõ.”
Quốc sư Duyên Khang trầm ngâm suy nghĩ, đột nhiên ông ngẩng đầu hỏi:
“Bá thể và bá thể giả tranh giành khí vận đúng là rất đáng sợ. Nhưng bá thể giả sao có thể biết được đối phương là bá thể thật? Không biết đối phương là bá thể thật thì sao lại giết bá thể được?”
Trưởng thôn nổi giận, gã này hỏi hết chưa vậy, mình tiếp tục thêu dệt sao đây?
“Giữa bá thể và bá thể giả thực ra có mối liên hệ đặc biệt, khi hai người gặp nhau sẽ có thể cảm ứng được đối phương.”
Trường thôn giữ vững tinh thần, nói:
“Vào thời điểm cả hai gặp gỡ sẽ có cảm giác yêu mến nhau nhưng đồng thời cũng có cảm giác đối địch lẫn nhau tới chết mới thôi…”
Ông gần như không thể thêu dệt thêm, Tần Mục lập tức mắt phát sáng, vỗ tay nói:
“Lúc con gặp Hư Sinh Hoa chính là có cảm giác này! Chả trách, chả trách! Chúng con gặp nhau trên sông, hắn ngồi thuyền hoa, nhìn thấy con liền dừng thuyền lại, mời con lên thuyền! Thì ra đây là do sự cảm ứng giữa bá thể và bả thể giả.”
Quốc sư Duyên Khang cũng không nghi ngờ thêm nữa, ngẩng đầu nhìn bầu trời, nói:
“Hư Sinh Hoa tới từ Thượng Thương, vị thần gây thiên tai mà ta gặp cũng tới từ Thượng Thương, Thượng Thương là nơi thế nào? Vừa có thần, cũng có bá thể? Đạo huynh cũng biết nơi đó phải không?”
“Thần giả mà thôi!”
Trưởng thôn ngẩng đầu nhìn bầu trời trong xanh, phía tây của bọn họ là chiến trường vô cùng khốc liệt, nhưng hai người không hề nhìn về chiến trường, không lo lắng về thế cục chiến trường.
“Thượng Thương chẳng qua là một lũ tay sai, là tai mắt thần dùng để giám sát khống chế thế giới này mà thôi.”
Trưởng thôn khẽ nói:
“Tuyết nạn lần này của Duyên Khang quốc khiến sinh linh lầm than tới nay vẫn chưa hồi phục nguyên khí thực ra là do Thượng Thương giáng kiếp, dùng thiên tượng bình thường công kích. Nếu như thần thật giáng kiếp, hì hì…”